MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 12: Những mảnh vỡ của bình minh

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 12: Những mảnh vỡ của bình minh

2,250 từ · ~12 phút đọc

Thành phố cảng thức giấc trong một trạng thái bàng hoàng và rệu rã. Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai – thứ ánh sáng trắng trẻo và tinh khôi của một kỷ nguyên vừa được gột rửa – len lỏi qua các khối nhà, chúng không còn bị khúc xạ bởi làn sương hồng ma quái. Thay vào đó, vạn vật hiện ra dưới một lớp tàn tro đen kịt. Những dây leo huyết ngải từng kiêu hãnh quấn chặt lấy các tòa cao ốc giờ chỉ còn là những xác thực vật khô héo, vụn vỡ ra thành từng mảnh nhỏ mỗi khi có cơn gió biển thổi qua.

Trên khắp các nẻo đường, con người bắt đầu cử động. Họ ngồi dậy từ vỉa hè, từ những công viên, rũ bỏ lớp bụi đỏ bám trên quần áo. Đôi mắt họ không còn rực sáng sắc đỏ của Victor, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng đến tận cùng. Mạng lưới ý thức biến mất đột ngột đã để lại những hố sâu trong tâm trí, nơi những ký ức về thời gian bị đồng hóa vẫn còn lảng vảng như những bóng ma. Người ta nhìn nhau, không phải với sự hòa hợp tuyệt đối như trước, mà bằng sự sợ hãi và nghi kị của những cá thể vừa thức tỉnh sau một cơn ác mộng tập thể.

Dưới chân vách đá, nơi ngọn hải đăng cổ chỉ còn là một đống gạch vụn chìm trong sóng nước, Kael đang ôm chặt lấy Elena. Cơ thể cô lạnh ngắt, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ nhện giăng trước gió. Anh đã dùng hết sức bình sinh để leo qua những tảng đá nhọn hoắt, đôi bàn tay rớm máu không ngừng run rẩy khi chạm vào khuôn mặt nhợt nhạt của người phụ nữ đã đánh đổi tất cả để cứu lấy nhân loại.

“Elena, làm ơn... tỉnh lại đi. Mọi thứ kết thúc rồi. Em đã chiến thắng.”

Kael thào thào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, rơi xuống và thấm vào lớp áo của cô. Anh có thể cảm nhận được tàn dư của luồng năng lượng khổng lồ vẫn còn âm ỉ xung quanh họ, một thứ điện trường của ý chí còn sót lại sau vụ nổ tâm linh. Những vết sẹo trên tay Elena đã hoàn toàn chuyển sang màu trắng sữa, như thể những mầm ngải cuối cùng đã bị thiêu rụi từ bên trong.

Bỗng nhiên, Elena khẽ rùng mình. Đôi mắt cô từ từ mở ra, nhưng chúng không có tiêu cự. Cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi những đám mây tàn tro đang dần tan biến. Một âm thanh nhỏ xíu thoát ra từ đôi môi khô khốc của cô, nhẹ đến mức Kael phải cúi sát tai mới nghe thấy được.

“Anh có thấy không... Kael? Những đóa hoa... chúng không còn đỏ nữa.”

Kael mỉm cười trong nước mắt, siết chặt lấy cô hơn: “Phải, chúng chết hết rồi. Thành phố đang trở lại. Mọi người đang tỉnh lại.”

Nhưng Elena không mỉm cười đáp lại. Cô cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong lồng ngực. Sự kết nối với mạng lưới ý thức đã bị cắt đứt, nhưng nó cũng mang theo một phần linh hồn của cô. Cô đã từng là chìa khóa, và giờ đây, cánh cửa đã đóng lại, chiếc chìa khóa cũng không còn mục đích tồn tại. Cô nhìn về phía biển khơi, nơi những đợt sóng bạc đầu vẫn không ngừng vỗ vào bờ đá như thể chưa hề có cuộc đại biến nào xảy ra.

Trong thành phố, quá trình hồi phục diễn ra một cách chậm chạp và đầy đau đớn. Các lực lượng chức năng, những người may mắn không ở quá gần ngọn hải đăng khi vụ nổ xảy ra, bắt đầu tiến hành công tác cứu hộ. Tuy nhiên, một vấn đề mới phát sinh: hội chứng "Hậu Ngải". Hàng ngàn người dân vẫn giữ nguyên tư thế quỳ rạp, họ không thể nói, không thể ăn, chỉ biết nhìn chằm chằm vào khoảng không với một nỗi nhớ nhung vô hình đối với sự hòa hợp tuyệt đối mà họ vừa đánh mất.

Ở một góc phố hẻo lánh, cách xa khu vực bến cảng, một người đàn ông trung niên vốn là một giáo sư ngôn ngữ học đang điên cuồng dùng móng tay cào cấu vào bức tường gạch. Ông ta không viết chữ, ông ta đang cố gắng vẽ lại hình ảnh của đóa hoa nguyên thủy bằng chính máu từ đầu ngón tay mình.

“Vẻ đẹp... vẻ đẹp không được phép chết...”

Sự ám ảnh của huyết ngải đã cắm rễ quá sâu vào tiềm thức của con người. Dù mầm mống sinh học đã bị tiêu diệt, nhưng ký ức về một thế giới không có nỗi đau, nơi tất cả là một, đã trở thành một loại nghiện ngập tâm linh. Một bộ phận người dân bắt đầu hình thành những hội nhóm bí mật, họ tự gọi mình là "Những kẻ bị bỏ lại", tìm kiếm những mảnh xác thực vật khô héo của ngải với hy vọng tìm lại được cảm giác của mạng lưới.

Kael đỡ Elena đứng dậy, họ bắt đầu hành trình dài để rời khỏi đống đổ nát của ngọn hải đăng. Đi qua những con phố, họ thấy sự tương phản gay gắt. Một bên là những người đang ôm nhau khóc nức nở vì hạnh phúc khi tìm lại được người thân, bên kia là những kẻ thẫn thờ như những bóng ma, tìm kiếm sắc đỏ giữa đống tro tàn đen kịt.

“Chúng ta phải rời khỏi đây, Kael. Thành phố này không còn an toàn cho chúng ta nữa,” Elena nói, giọng cô đã có chút sức sống hơn.

“Em muốn đi đâu? Quay lại phương Bắc sao?”

Elena lắc đầu, mắt cô ánh lên một nỗi buồn xa xăm: “Phương Bắc đã bị Đền Máu vùi lấp. Bạch Dinh đã thành tro bụi. Chúng ta cần tìm một nơi mà gió biển không mang theo những bào tử của quá khứ. Một nơi mà con người vẫn còn biết cách sống một mình.”

Họ ghé vào căn hầm bí mật cũ ở bến tàu để lấy những nhu yếu phẩm còn sót lại. Tại đây, Kael phát hiện ra một điều đáng lo ngại. Trên chiếc bàn gỗ nơi anh từng ngồi khi bị Victor chiếm hữu, có một mẩu giấy nhỏ được viết bằng mực đen với nét chữ sắc sảo của Victor.

“Sự thanh tẩy chỉ là một ảo ảnh của các người. Ý thức là bất diệt. Tôi sẽ chờ đợi ở trong những giấc mơ của kẻ sống sót.”

Kael vò nát mẩu giấy, ném nó vào đống lửa đang leo lét trong góc hầm. Anh không nói cho Elena biết. Anh không muốn cô phải mang thêm bất kỳ gánh nặng nào nữa. Nhưng sâu trong thâm tâm, anh biết rằng cuộc chiến này đã chuyển dịch từ thế giới thực tại vào thế giới của những suy nghĩ thầm kín nhất.

Khi họ bước ra khỏi hầm, một nhóm người mặc áo khoác sờn cũ, gương mặt hốc hác chặn đường họ. Đó không phải là người của dòng họ Valerius, mà là những người dân bình thường.

“Cô là người đã làm điều đó, đúng không?” Một người phụ nữ trẻ bước lên, đôi mắt cô ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ. “Cô đã phá hủy nó. Cô đã mang chúng tôi trở lại cái thế giới cô độc và đầy hận thù này.”

Kael bước lên phía trước, tay đặt lên chuôi dao: “Tránh ra. Cô ấy đã cứu mạng các người.”

“Cứu? Ai cần thứ tự do rẻ mạt này?” Người phụ nữ gào lên, tay cô ta run rẩy chỉ vào Elena. “Trong mạng lưới, tôi không còn cảm thấy nỗi đau của việc mất con. Tôi không còn cảm thấy sự nghèo đói. Cô đã cướp đi thiên đường của chúng tôi!”

Đám đông bắt đầu tiến lại gần, trong tay họ là những viên đá và những thanh gỗ mục. Elena nhìn họ bằng ánh mắt đầy xót xa. Cô hiểu rằng đối với một số người, sự nô lệ êm ái còn dễ chịu hơn sự tự do khắc nghiệt. Cô không còn là một vị cứu tinh trong mắt họ, cô là kẻ đã đánh cắp niềm an ủi cuối cùng của họ.

“Tôi xin lỗi vì đã mang sự thật đến cho quý vị,” Elena nói nhỏ, nhưng giọng cô vang rõ giữa sự im lặng đầy căm thù. “Nhưng vẻ đẹp được xây dựng trên máu thịt của kẻ khác là một vẻ đẹp giả tạo. Nếu quý vị muốn tìm lại thiên đường, hãy tự xây dựng nó bằng đôi tay của mình, chứ đừng hiến tế linh hồn cho một loài hoa quỷ.”

Một viên đá bay tới, sượt qua trán Elena làm máu chảy xuống. Kael không nhịn được nữa, anh rút dao ra và gầm lên một tiếng như loài hổ dữ của rừng già phương Bắc. Sát khí của một người thợ săn dày dặn kinh nghiệm khiến đám đông khựng lại. Họ lùi lại, nhìn anh với sự sợ hãi bản năng.

“Đi mau, Elena!”

Họ chạy về phía những con đường mòn dẫn ra khỏi thành phố cảng. Phía sau họ, tiếng la ó và những lời nguyền rủa nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng sóng biển rì rào.

Chiều hôm đó, khi đã đi đến một ngọn đồi cao nhìn xuống toàn cảnh thành phố, Elena dừng lại. Từ đây, cô có thể thấy thành phố cảng trông thật nhỏ bé và mỏng manh. Những tòa nhà vẫn đứng vững, nhưng linh hồn của thành phố đã bị sẹo. Những mảng tro đen vẫn còn phủ lên các mái nhà như một lời nhắc nhở về một mùa hoa đỏ tàn khốc.

“Anh có nghĩ rằng chúng ta thực sự thoát được không, Kael?” Elena hỏi khi họ ngồi bên một đống lửa nhỏ giữa rừng thông.

Kael nhìn vào ngọn lửa, ánh lửa vàng cam nhảy múa trong đôi mắt nâu của anh. “Chúng ta còn sống, và chúng ta ở bên nhau. Đó là sự thật duy nhất mà anh quan tâm lúc này. Còn về loài hoa đó... có lẽ nó sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nhưng nó sẽ không bao giờ có thể kiểm soát chúng ta được nữa.”

Elena lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ. Đó là một hạt giống màu đen, xù xì mà cô đã bí mật nhặt được từ đống đổ nát của ngọn hải đăng. Nó không phải là hạt giống của huyết ngải, mà là hạt của một loài cây dại bình thường đã bị huyết ngải quấn chặt nhưng vẫn giữ được sự sống bên trong.

“Em sẽ trồng nó ở nơi chúng ta dừng chân,” cô nói, lòng bàn tay khép chặt lại quanh hạt giống. “Một cái cây không cần máu, không cần ý thức tập thể. Một cái cây chỉ cần nắng và nước để lớn lên.”

Đêm đó, giữa rừng thông rì rào, Elena và Kael ngủ một giấc không mộng mị. Lần đầu tiên sau nhiều mùa trăng, họ không còn nghe thấy tiếng thì thầm của đại ngải trong đầu.

Tuy nhiên, tại trung tâm thành phố cảng, trong hầm ngầm của một viện bảo tàng nghệ thuật vừa được dọn dẹp, một bức tranh cũ của Trần Gia – bức tranh vẽ về một khu rừng trắng xóa – bỗng nhiên xuất hiện một vệt đỏ nhỏ li ti. Vệt đỏ ấy không phải do màu vẽ, mà nó đang tự lan rộng ra trên mặt vải toan, chậm chạp nhưng kiên trì.

Và ở một bệnh viện tâm thần, một bệnh nhân trẻ vốn là họa sĩ đang vẽ lên tường những hình thù kỳ quái. Anh ta mỉm cười, đôi mắt rực sáng một sắc đỏ nhạt. Anh ta đang chờ đợi một mùa hoa tiếp theo, một mùa hoa sẽ không bắt đầu từ những đền đài hay ngọn hải đăng, mà bắt đầu từ những mảnh vỡ của những tâm hồn không chịu chữa lành.

Bình minh của kỷ nguyên mới đã đến, nhưng nó mang theo những mảnh vỡ sắc nhọn. Elena và Kael bước tiếp trên con đường mòn về phía mặt trời lặn, để lại sau lưng một thế giới đang học cách thở lại giữa tàn tro. Cuộc chiến giành giật nhân tính vẫn chưa kết thúc, nó chỉ vừa chuyển sang một hình thái khác – âm thầm hơn, dai dẳng hơn và đầy rẫy những cám dỗ về một vẻ đẹp vĩnh cửu.

“Em có nghe thấy gì không?” Kael chợt hỏi khi họ đi qua một dòng suối nhỏ.

“Chỉ là tiếng nước chảy và tiếng chim hót thôi,” Elena mỉm cười.

“Phải, chỉ là những âm thanh của sự sống bình thường thôi.”

Họ nắm tay nhau, bước vào màn sương mù của núi rừng, nơi những bí mật của huyết ngải sẽ được chôn giấu dưới những tầng lá mục, cho đến khi một kẻ nào đó đủ tham lam và điên rồ để đánh thức chúng một lần nữa. Nhưng cho đến lúc đó, Elena sẽ bảo vệ hạt giống nhỏ bé của mình, hạt giống của một sự khởi đầu mới mẻ và thuần khiết nhất.