Thời gian trôi qua kể từ ngày ngọn hải đăng sụp đổ được tính bằng những mùa rẫy cháy sạm và những đợt di cư lặng lẽ của các loài chim về phương Nam. Thành phố cảng giờ đây đã khoác lên mình một diện mạo mới, sạch sẽ hơn nhưng cũng lạnh lùng hơn. Những vết sẹo từ thời đại huyết ngải vẫn còn đó, ẩn hiện dưới những lớp sơn mới trên tường cao ốc hay trong những ánh mắt thảng thốt của người già mỗi khi nhìn thấy một nhành hoa dại có sắc thái quá rực rỡ.
Thế nhưng, sâu trong những con hẻm tối, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, một thứ tôn giáo mới đang âm thầm nảy nở. Những kẻ tự gọi mình là "Hồng Tín Đồ" – những người không thể thích nghi với sự cô độc của thực tại – bắt đầu tổ chức những buổi gặp gỡ bí mật. Họ không tìm kiếm quyền lực, họ tìm kiếm sự kết nối. Họ tôn thờ những mảnh vụn còn sót lại của quá khứ, những di vật mà Elena và Kael đã bỏ lỡ trong cuộc thanh tẩy vội vã.
Tại một thị trấn nhỏ nằm dưới chân dãy núi phía Tây, nơi sương mù thường xuyên bao phủ những mái nhà ngói xám, có một cửa hàng đồ cổ nhỏ mang tên "Di Sản Thời Gian". Chủ cửa hàng là một người đàn ông gầy gò với đôi bàn tay luôn run rẩy, đôi mắt ông ta thường xuyên đỏ ngầu vì chứng mất ngủ kinh niên. Trên kệ gỗ cao nhất, được đặt trong một chiếc hộp nhung lót lụa, là một mẩu gỗ mục nát – một mảnh từ xà gồ của Bạch Dinh năm nào.
“Nó vẫn còn ấm, phải không?” Một gã thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt hốc hác, thì thầm khi chạm tay vào mảnh gỗ.
“Nó không chỉ ấm, nó còn đang kể chuyện,” người chủ cửa hàng đáp, giọng ông ta khản đặc. “Nó kể về một nơi mà chúng ta không cần phải lo lắng về cơm áo gạo tiền, nơi tất cả đều là một phần của một vẻ đẹp vĩ đại.”
Gã thanh niên nhắm mắt lại, cố gắng hít thật sâu mùi hương ngai ngái phát ra từ mảnh gỗ. Hắn là một họa sĩ thất bại, kẻ đã mất đi khả năng sáng tạo sau khi mạng lưới ý thức sụp đổ. Đối với hắn, sự tự do hiện tại giống như một bản án tử hình kéo dài. Hắn thèm khát cảm giác được dòng nhựa đỏ chảy trong huyết quản, thèm khát cái nhịp đập trầm đục của đại ngải mà hắn đã từng được nghe thấy trong những giấc mơ ngắn ngủi.
Cách đó không xa, trong một ngôi nhà gỗ nhỏ nép mình bên dòng suối, Elena đang ngồi bên khung cửa sổ. Đôi bàn tay cô, dù không còn cầm được cọ vẽ, vẫn đang tỉ mỉ đan một chiếc giỏ bằng mây. Kael bước vào, mang theo hơi lạnh của rừng thông và một túi đầy những trái dâu dại. Anh đặt túi dâu lên bàn, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Elena.
“Em lại nghe thấy chúng nữa sao?”
Elena dừng tay, cô nhìn xuống vết sẹo trắng trên cổ tay mình. Những ngày gần đây, vết sẹo ấy không đau, nhưng nó luôn tỏa ra một cảm giác bồn chồn khó tả. “Gió mang theo mùi hương của sự thối rữa, Kael. Nó không phải mùi của tự nhiên. Có kẻ nào đó đang cố tình đánh thức thứ mà chúng ta đã vùi lấp.”
Kael thở dài, anh ngồi xuống đối diện cô. “Anh đã nghe thấy những tin đồn ở thị trấn dưới chân núi. Người ta nói về những bức tranh bỗng nhiên tự đổi màu, về những kẻ phát điên vì tìm kiếm một loài hoa không còn tồn tại. Anh nghĩ hội Hồng Tín Đồ đang lớn mạnh hơn chúng ta tưởng.”
“Họ không hiểu rằng họ đang mời gọi sự diệt vong,” Elena nói, giọng cô run lên. “Victor đã chết, nhưng ý niệm về sự vĩnh cửu của hắn vẫn còn sống trong sự tham lam của con người. Chúng ta không thể chỉ ngồi đây và chờ đợi.”
“Anh sẽ đi xuống thị trấn vào sáng mai,” Kael kiên định. “Anh cần biết họ đang giữ thứ gì. Nếu là một mảnh của ngải, chúng ta phải tiêu diệt nó ngay lập tức.”
Đêm đó, Elena nằm mơ. Cô thấy mình quay lại căn hầm dưới gốc cây cổ thụ của Bạch Dinh. Nhưng lần này, người đứng bên cái vạc đồng không phải bà Quế, mà là chính cô. Cô đang cầm cọ vẽ, và mỗi nét vẽ của cô đều biến thành những sợi rễ đỏ rực quấn chặt lấy Kael. Cô tỉnh dậy trong cơn hoảng loạn, mồ hôi đầm đìa. Ánh trăng ngoài cửa sổ bạc trắng, soi rõ hạt giống màu xanh mà cô đã trồng cách đây nhiều mùa trăng. Cái cây nhỏ giờ đã cao bằng đầu người, lá xanh mướt, nhưng trong bóng đêm, Elena dường như thấy những gân lá của nó đang chuyển sang màu tím sẫm.
Cô tiến lại gần cái cây, chạm nhẹ vào lá. Nó lạnh ngắt. Không có sự ấm áp của huyết ngải, nhưng nó lại mang một sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng gieo trồng sự thuần khiết, thì mảnh đất này, bầu không khí này đã bị nhiễm độc từ lâu. Mầm mống của sự biến đổi không nằm ở hạt giống, nó nằm ở môi trường xung quanh.
Sáng hôm sau, Kael lên đường từ sớm. Anh mang theo cung tên và một lọ tinh dầu đắng đậm đặc – thứ bảo bối cuối cùng của họ. Khi anh đến thị trấn, không khí ở đây có gì đó khác lạ. Người dân không nhìn nhau khi đi trên phố, họ cúi đầu, bước đi vội vã. Những đóa hoa trang trí trên bậu cửa sổ của nhiều nhà đã bị vứt bỏ, thay vào đó là những cành khô được quấn bằng những sợi chỉ màu đỏ thẫm.
Kael tìm đến cửa hàng "Di Sản Thời Gian". Khi anh bước vào, người chủ cửa hàng nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác.
“Tôi muốn tìm một thứ... có màu đỏ,” Kael nói, cố tình dùng mật ngữ mà anh nghe ngóng được.
Người chủ cửa hàng nheo mắt, nhìn bộ đồ thợ săn của Kael. “Anh từ phương Bắc xuống? Anh mang theo gì để đổi?”
“Tôi mang theo sự thật về Bạch Dinh,” Kael đáp, giọng anh trầm xuống đầy đe dọa.
Người chủ cửa hàng run bắn người, ông ta lùi lại phía sau quầy. “Anh... anh là người của bà ta? Hay là kẻ đã phá hủy ngọn hải đăng?”
Kael tiến lại gần, tay đặt lên chuôi dao. “Ông đang giữ cái gì trong chiếc hộp nhung đó? Đưa nó cho tôi, trước khi nó nuốt chửng linh hồn ông.”
“Không! Nó là của tôi! Nó là hy vọng duy nhất của chúng tôi!” Người chủ cửa hàng hét lên, ông ta ôm chặt lấy chiếc hộp.
Ngay lúc đó, gã họa sĩ trẻ từ trong bóng tối lao ra, tay cầm một thanh sắt nhọn. Hắn tấn công Kael bằng một sự cuồng loạn của kẻ nghiện ngập. Kael dễ dàng né tránh và hạ gục gã thanh niên, nhưng tiếng động đã thu hút sự chú ý của những kẻ khác. Từ những gian phòng phía sau, năm sáu gã đàn ông hốc hác, đôi mắt rực lên một sắc đỏ nhạt, tràn ra bao vây lấy Kael.
“Bọn họ đã bị nhiễm độc tâm linh rồi,” Kael nhận xét, anh không muốn giết những người dân này.
“Trả lại sắc đỏ cho chúng tôi!” Đám đông gầm lên.
Kael rút lọ tinh dầu đắng, đập vỡ nó xuống sàn nhà. Một mùi hương nồng nặc, cay nồng lan tỏa. Đám người đang lao tới bỗng khựng lại, họ ôm lấy cổ họng, ho sặc sụa. Tinh dầu đắng không chỉ tác động đến cơ thể, nó còn có khả năng làm gián đoạn những kết nối tâm linh yếu ớt mà họ đang cố gắng duy trì với mảnh gỗ mục.
Lợi dụng lúc hỗn loạn, Kael vồ lấy chiếc hộp nhung. Anh mở nắp ra và sững sờ. Bên trong không chỉ là một mảnh gỗ. Đó là một phần của bộ xương bàn tay người, và từ những kẽ xương, những bào tử đỏ li ti đang bò ra như những sinh vật sống. Đây chính là xương của Trần Gia – thứ đã bị thiêu rụi nhưng vẫn giữ lại tinh hoa của huyết ngải nhờ vào tài năng hội họa đỉnh cao của anh ta.
“Trời đất... họ đang dùng xương người để nuôi dưỡng nó,” Kael kinh hãi.
Anh không kịp nghĩ ngợi, vội vàng đổ nốt số tinh dầu còn lại vào chiếc hộp rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, mang theo tiếng rít kinh tởm như tiếng linh hồn bị hành hạ. Người chủ cửa hàng quỵ xuống, khóc nấc lên như thể vừa mất đi đứa con duy nhất.
Kael rời khỏi cửa hàng, nhưng anh nhận ra mình không thể quay về nhà ngay lập tức. Những kẻ "đi tìm sắc đỏ" đã có mặt ở khắp nơi. Nếu anh quay về, anh sẽ dẫn chúng đến chỗ Elena. Anh quyết định đi ngược lên phía rừng già, hy vọng sẽ cắt đuôi được những kẻ bám theo.
Trong khi đó, ở ngôi nhà gỗ, Elena cảm thấy một luồng điện chạy qua tim. Cô nhìn ra cái cây xanh mà mình đã trồng. Những chiếc lá của nó bỗng nhiên rụng sạch, chỉ trong vài giây, thân cây khô héo lại và từ vết nứt trên thân cây, một đóa hoa đỏ rực nở bung ra.
Đóa hoa ấy không giống huyết ngải ở Bạch Dinh. Nó nhỏ hơn, nhưng màu sắc của nó sẫm đến mức gần như đen, và cánh hoa mang hình dáng của một bàn tay đang vẫy gọi.
“Nó đã quay trở lại... thông qua em.”
Elena nhận ra sự thật cay đắng. Hạt giống mà cô tưởng là bình thường thực chất là một loại bẫy sinh học. Nó chờ đợi thời điểm cô yếu lòng nhất, khi nỗi nhớ Kael và sự cô độc dâng cao, để mượn năng lượng của cô mà tái sinh. Huyết ngải không cần máu để nảy mầm, nó cần cảm xúc.
Có tiếng bước chân dồn dập bên ngoài. Elena cầm lấy một hòn đá to, cô định đập nát đóa hoa quỷ dị kia. Nhưng khi cô nhìn vào tâm hoa, cô thấy hình ảnh của Kael đang bị bao vây giữa rừng già. Đó không phải là ảo giác, đó là một sự kết nối thực tế.
“Nếu cô phá hủy tôi, anh ta sẽ chết,” một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu Elena. Nó không phải giọng của Victor, mà là một giọng nói tổng hợp của hàng ngàn linh hồn đã khuất.
Elena đứng khựng lại. Cô rơi vào một cái bẫy hoàn hảo. Dòng họ Valerius đã tính toán đến bước này từ hàng thế kỷ trước. Họ biết rằng tình yêu chính là điểm yếu lớn nhất của con người, và cũng là chất xúc tác mạnh nhất cho đại ngải.
“Ngươi muốn gì?” Elena hỏi đóa hoa.
“Sự hiến tế cuối cùng. Không phải bằng cái chết, mà bằng sự thừa nhận. Hãy thừa nhận rằng cái đẹp của chúng tôi là tuyệt đối, và chúng tôi sẽ thả anh ta ra.”
Bên ngoài, đám Hồng Tín Đồ đã tìm thấy ngôi nhà. Họ đứng vây quanh, cầm những ngọn đuốc, nhưng không tấn công. Họ đang chờ đợi. Họ chờ đợi nữ hoàng của họ quay trở lại ngôi vị.
Kael lúc này đang bị dồn vào một vách đá trong rừng. Những sợi rễ đỏ từ dưới đất bò lên quấn chặt lấy chân anh. Anh nhìn thấy hình ảnh Elena qua những tán lá, cô đang đứng trước đóa hoa đen đỏ trong ngôi nhà gỗ.
“Đừng, Elena! Đừng nghe chúng!” Kael gào lên, dù anh biết cô không thể nghe thấy bằng tai.
Elena nhìn đám đông bên ngoài, rồi nhìn đóa hoa. Cô biết nếu cô đồng ý, thế giới sẽ lại một lần nữa chìm vào sắc đỏ, và lần này sẽ không có ngọn hải đăng nào để phá hủy. Nhưng nếu cô từ chối, Kael sẽ bị nuốt chửng ngay trước mắt cô.
Cô đưa tay về phía đóa hoa. Những cánh hoa mềm mại chạm vào da thịt cô, một cảm giác ấm áp, dễ chịu lan tỏa. Nó giống như một liều thuốc tê làm dịu đi mọi nỗi đau bấy lâu nay.
“Ta thừa nhận...” cô bắt đầu nói, giọng cô run rẩy.
Nhưng ngay khi từ cuối cùng sắp thốt ra, Elena chợt nhìn thấy một mảnh tro đen bay vào cửa sổ. Đó là mảnh tro từ bức tranh của Trần Gia mà cô đã cố thiêu hủy ở buổi đấu giá. Mảnh tro đậu xuống tay cô, mang theo một ký ức ngắn ngủi về sự phản kháng cuối cùng của người họa sĩ quá cố.
Trần Gia đã chết để ngăn chặn điều này. Marcus đã chết để ngăn chặn điều này.
Elena thu tay lại. Cô nhìn đóa hoa bằng ánh mắt khinh bỉ. “Ta thừa nhận rằng ngươi là một ký sinh trùng hèn hạ, kẻ chỉ biết sống dựa vào nỗi đau của kẻ khác. Ta sẽ không hiến tế sự tự do của Kael cho một cái bóng của vĩnh cửu.”
Cô không dùng đá đập hoa. Cô dùng chính máu từ vết thương cũ trên tay mình, nhỏ vào tâm hoa. Nhưng thay vì nuôi dưỡng nó, cô tập trung toàn bộ ý chí về sự tàn lụi, về mùa đông giá rét và sự khô héo của thời gian.
“Sự thật không phải là vĩnh cửu. Sự thật là sự kết thúc!”
Đóa hoa đỏ đen rít lên một tiếng đau đớn, nó bắt đầu tan chảy thành một thứ dịch lỏng hôi thối. Cùng lúc đó, những rễ cây đang quấn lấy Kael trong rừng cũng héo rũ đi. Kael ngã xuống, thở dốc, nhưng anh biết mình đã tự do.
Đám đông bên ngoài ngôi nhà gỗ bỗng nhiên thét lên kinh hoàng khi thấy "vị thần" của họ tan biến. Ánh sáng từ những ngọn đuốc của họ lụi dần. Họ đứng đó, ngơ ngác và tuyệt vọng, một lần nữa bị ném trả lại thực tại phũ phàng.
Kael chạy về đến ngôi nhà khi trời vừa sập tối. Anh thấy Elena đang ngồi bệt dưới sàn, bên cạnh là xác của cái cây đã khô héo hoàn toàn. Anh ôm chặt lấy cô, cả hai không nói một lời nào.
“Họ sẽ còn quay lại, phải không?” Kael hỏi sau một hồi lâu.
“Chừng nào con người còn sợ hãi nỗi đau, họ vẫn sẽ đi tìm sắc đỏ,” Elena đáp, cô nhìn ra bầu trời đêm tối thẫm. “Nhưng chúng ta sẽ ở đây. Chúng ta sẽ là những kẻ canh giữ bóng tối, để ánh sáng thực sự có thể tồn tại.”
Họ quyết định đốt cháy ngôi nhà gỗ và rời đi ngay trong đêm. Lửa bùng lên, thiêu rụi mọi dấu vết của huyết ngải và cả những ký ức đau buồn. Họ sẽ đi sâu hơn nữa vào rừng già, nơi không có đường mòn, nơi con người chưa kịp mang theo sự tham lam của mình đến.
Cuộc hành trình của họ vẫn còn dài, và 30 chương của cuộc đời họ chỉ mới đi được một phần ba chặng đường của sự thanh tẩy. Nhưng giữa tàn tro của ngôi nhà, có một thứ gì đó vẫn đang âm thầm quan sát. Không phải là một đóa hoa, mà là một ý niệm. Ý niệm rằng cái đẹp có thể bị tiêu diệt, nhưng nỗi khao khát về nó là bất tử.
Và ở một nơi nào đó xa xôi, một người họa sĩ khác lại bắt đầu cầm cọ lên, nhúng vào một màu đỏ mà anh ta vừa tìm thấy trong một giấc mơ kỳ lạ.