Bóng tối của rừng già phương Bắc không còn mang lại cảm giác an toàn như trước. Kael và Elena di chuyển trong sự tĩnh lặng của những triền núi đá, nơi gió mùa thổi rít qua các kẽ đá hẹp tạo thành những âm thanh như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên. Đã qua nhiều mùa rẫy kể từ khi ngôi nhà gỗ của họ biến thành tro bụi, họ không dừng chân quá lâu ở bất kỳ đâu. Sự tồn tại của họ giờ đây giống như những kẻ canh giữ biên giới giữa thực tại và sự điên rồ, luôn đi trước một bước so với bóng đen của dòng tộc Valerius.
Trong một đêm sương mù dày đặc che khuất cả những vì sao, họ dừng chân tại một hang đá tự nhiên nằm sâu trong hẻm núi Quỷ. Kael đang kiểm tra lại những mũi tên của mình dưới ánh sáng le lói của đống lửa nhỏ, trong khi Elena lật giở những mảnh da thuộc cũ kỹ mà họ thu thập được từ các Hồng Tín Đồ. Trên mặt da là những sơ đồ chằng chịt, không phải là bản đồ địa hình thông thường mà là một mạng lưới các đường dẫn ngầm, uốn lượn như hệ thống mạch máu phía dưới một đô thị sầm uất.
“Nhìn này, Kael. Những đường kẻ này không dừng lại ở vùng cao nguyên.”
Elena chỉ vào một điểm hội tụ lớn trên bản đồ, nơi có những ký tự cổ của dòng họ Valerius được khắc chìm. “Chúng ta đã lầm khi nghĩ rằng Đền Máu là trung tâm duy nhất. Valerius giống như một loài nấm ký sinh khổng lồ, và Đền Máu chỉ là một quả thể phát tán. Bộ rễ thực sự của chúng đã bám rễ vào trái tim của những thành phố lớn từ rất lâu trước khi bà Quế đánh cắp mầm mống về phía Nam.”
Kael cầm lấy mảnh da, đôi mày anh nhíu chặt lại. “Điểm hội tụ này... nó nằm ngay bên dưới khu hành chính của Thủ đô Ánh Sáng. Nếu giả thuyết của em đúng, họ đang xây dựng một đế chế ngầm ngay phía dưới chân hàng triệu người mà không ai hay biết.”
“Không phải họ đang xây dựng,” Elena sửa lại, giọng cô run lên vì lo sợ. “Mà là họ đã hoàn thành nó. Hãy nhớ lại những gì Victor nói trước khi ngọn hải đăng sụp đổ. Hắn nói về giai đoạn hai. Hắn không cần sự sùng bái lộ liễu, hắn cần sự kiểm soát âm thầm thông qua các cấu trúc xã hội.”
Quyết định được đưa ra ngay trong đêm đó. Họ không thể trốn chạy mãi. Nếu muốn tiêu diệt tận gốc loài huyết ngải, họ phải tìm đến bộ não của dòng tộc Valerius. Hành trình từ vùng núi hoang sơ về phía đô thị phồn hoa mất nhiều tuần lễ, đi qua những vùng đất mà sự hiện đại đã bắt đầu xâm lấn mạnh mẽ. Những cánh đồng lúa chín vàng bị thay thế bằng những đại lộ bê tông xám xịt, và mùi của nhựa thông bị khỏa lấp bởi mùi khói công nghiệp và sự hối hả của đám đông.
Thủ đô hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ rực rỡ ánh đèn neon. Những tòa nhà chọc trời bằng kính vươn cao như muốn chạm đến tận mây xanh, phản chiếu sự xa hoa và quyền lực. Nhưng đối với đôi mắt đã từng nhìn thấy sắc đỏ của Elena, cô thấy một sự mục ruỗng ẩn sau vẻ hào nhoáng đó. Những dây cáp quang ngầm chạy dọc các con phố trông giống như những xúc tu, và dòng người hối hả ngược xuôi không khác gì những tế bào đang vận chuyển chất dinh dưỡng cho một thực thể vô hình.
Họ cải trang thành những kẻ lang thang, trú ngụ trong hệ thống đường cống ngầm cũ kỹ của thành phố. Chính tại đây, dấu vết của Valerius bắt đầu hiện rõ. Trên những bức tường ẩm ướt, xen lẫn giữa những hình vẽ graffiti hiện đại là những biểu tượng đóa hoa và con rắn quấn quanh được vẽ bằng một loại sơn đặc biệt chỉ phát sáng trong bóng tối.
“Chúng ta đang đi đúng hướng,” Kael thì thầm, tay anh chạm vào một mảng tường phủ rêu xanh. “Mùi của nó... mùi của sự thối rữa ngọt lịm. Nó đang ở rất gần đây.”
Họ tiến sâu hơn vào khu vực hạ tầng cũ, nơi các bản đồ hành chính của thành phố không còn ghi chép lại. Sau một cánh cửa sắt nặng nề bị khóa kín bằng những sợi xích lớn, một thế giới khác hiện ra. Đó không phải là một đường cống bẩn thỉu, mà là một hành lang dài được lát đá cẩm thạch trắng, được chiếu sáng bởi những bóng đèn mang sắc hồng nhạt dìu dịu. Không có tiếng ồn ào của xe cộ phía trên, chỉ có tiếng máy móc vận hành đều đặn và tiếng nước chảy róc rách trong những rãnh nhỏ dọc hành lang.
Dẫn đầu hành lang là một đại sảnh hình tròn, nơi có một kiến trúc giống như một cung điện dưới lòng đất. Những kẻ mặc áo choàng xám – không phải màu đỏ lộ liễu như ở phương Bắc – đang lặng lẽ di chuyển giữa các phòng thí nghiệm hiện đại. Ở trung tâm sảnh là một cột trụ pha lê khổng lồ, bên trong chứa đầy một loại dịch lỏng màu đỏ sẫm. Từ cột trụ đó, hàng ngàn đường ống nhỏ tỏa đi khắp nơi, đâm xuyên qua trần đá để đi lên phía thành phố.
“Bọn họ đang làm gì vậy?” Elena kinh hãi nhìn những kẻ mặc áo xám đang cẩn thận chiết xuất nhựa từ những đóa hoa ngải được nuôi trồng trong các lồng kính chân không.
“Bọn họ đang tinh chế nó,” một giọng nói phụ nữ vang lên từ phía sau.
Kael và Elena giật mình quay lại. Một người phụ nữ đứng tuổi, mặc bộ đồ công sở sang trọng nhưng mang trên cổ một huy hiệu Valerius bằng vàng ròng, đang nhìn họ với một nụ cười bí hiểm. Bà ta không có vẻ gì là đe dọa, thậm chí trông bà ta còn rất tao nhã.
“Chào mừng hậu duệ cuối cùng của Valerius quay trở về nhà,” người phụ nữ nói, bà ta cúi chào Elena một cách cung kính. “Tôi là Isabella, người điều hành mạng lưới cung ứng của dòng tộc tại đô thị này.”
“Mạng lưới cung ứng? Các người đang cung cấp thứ độc tố này cho ai?” Elena gặng hỏi, tay cô siết chặt con dao họa sĩ giấu trong tay áo.
Isabella cười nhẹ, bà ta đi dạo quanh cột trụ pha lê như thể đang giới thiệu một tác phẩm nghệ thuật quý giá. “Độc tố? Không, cô bé ạ. Chúng tôi gọi đó là 'Tinh hoa của sự tập trung'. Cô có biết tại sao thành phố phía trên lại phát triển nhanh chóng và thịnh vượng như vậy không? Những tập đoàn lớn, những nhà tài phiệt, những bộ óc thiên tài dẫn dắt thế giới... họ đều là khách hàng của chúng tôi.”
Kael nheo mắt. “Các người đang đầu độc giới thượng lưu bằng huyết ngải sao?”
“Đầu độc là một từ quá nặng nề,” Isabella thản nhiên đáp. “Chúng tôi chỉ tinh lọc nhựa ngải để loại bỏ những tác dụng phụ gây điên loạn và ảo giác lộ liễu. Ở liều lượng cực nhỏ, nó giúp con người đạt được sự hưng phấn tột độ, tăng cường khả năng sáng tạo và khả năng làm việc không biết mệt mỏi. Các khách hàng của chúng tôi gọi nó là 'Giọt máu thần'. Họ trả hàng tỷ đô la mỗi năm để duy trì sự ưu việt của mình so với đám đông bình thường.”
Elena cảm thấy rùng mình. Dòng tộc Valerius đã thích nghi hoàn hảo với chủ nghĩa tư bản. Họ không cần dùng sức mạnh để nô dịch con người; họ dùng sự cám dỗ về quyền lực và trí tuệ. Huyết ngải giờ đây không còn là một tôn giáo, nó là một loại thuốc kích thích hạng sang, một công cụ để tạo ra những "siêu nhân" trong một xã hội đầy cạnh tranh.
“Và đổi lại, các người có được gì?” Elena hỏi.
“Sự kiểm soát ngầm,” Isabella dừng lại, đôi mắt bà ta lóe lên sự sắc sảo của loài rắn. “Mỗi khi một giọt tinh hoa đi vào cơ thể họ, một phần ý thức của dòng họ Valerius cũng đi theo. Chúng tôi không cần họ phải quỳ lạy trước đóa hoa. Chúng tôi chỉ cần họ thực hiện những chính sách, những dự án và những cuộc chiến theo đúng ý đồ của chúng tôi. Chúng tôi không cai trị thành phố, chúng tôi sở hữu những kẻ cai trị nó.”
Kael rút dao ra, anh không thể chịu đựng thêm sự ngạo mạn này. “Tôi sẽ phá hủy cái cột trụ này ngay lập tức.”
“Đừng dại dột, anh thợ săn,” Isabella cảnh báo, bà ta phẩy tay và hàng chục bảo vệ trang bị vũ khí hiện đại xuất hiện từ các phòng bên cạnh. “Cột trụ này được kết nối trực tiếp với hệ thống cấp nước của các tòa nhà quan trọng nhất thành phố. Nếu nó bị phá hủy một cách thô bạo, một lượng lớn nhựa ngải nguyên chất sẽ tràn ra, gây ra một vụ thảm sát tâm linh mà cô Elena đây chắc chắn không muốn thấy.”
Elena ngăn Kael lại. Cô nhìn vào những đường ống dẫn đi từ cột trụ. “Bà muốn gì ở tôi, Isabella? Tại sao lại để chúng tôi vào đây dễ dàng như vậy?”
Isabella tiến lại gần Elena, bà ta đưa tay định chạm vào khuôn mặt cô nhưng Elena né tránh. “Cô mang trong mình dòng máu tinh khiết nhất. Những bản thể tinh chế này tuy hiệu quả nhưng vẫn thiếu một thứ: Linh hồn của sự sáng tạo nguyên bản. Chúng tôi cần cô để tạo ra một loại 'Tinh hoa' mới, một thứ có thể đồng hóa hoàn toàn ý chí mà không cần liều lượng định kỳ. Cô sẽ là nữ hoàng của phòng thí nghiệm này, Elena. Cô sẽ được sống trong nhung lụa, được vẽ những gì cô muốn, miễn là cô cho chúng tôi máu của cô.”
“Tôi thà chết chứ không bao giờ giúp các người,” Elena rít lên qua kẽ răng.
“Cái chết là một sự lãng phí tài năng,” Isabella thở dài. “Nhưng chúng tôi có thời gian. Sự thèm khát quyền lực của con người là vô tận, và chừng nào họ còn muốn đứng trên đỉnh cao, họ còn cần đến Valerius. Hãy nhìn lên phía trên đi.”
Bà ta chỉ vào một màn hình lớn đang chiếu cảnh quay từ các camera an ninh trên đường phố. Những người đàn ông mặc vest sang trọng, những nữ doanh nhân quyền lực đang bước vào những tòa nhà lộng lẫy. Gương mặt họ rạng rỡ, đầy sức sống, nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi camera quay cận cảnh, Elena thấy một vệt tím sẫm thoáng qua trong võng mạc của họ.
“Bọn họ đã là vật chứa rồi,” Kael thầm thì.
Đột nhiên, tiếng chuông báo động vang lên khắp cung điện ngầm. Một nhân viên áo xám hớt hải chạy lại phía Isabella: “Thưa bà, có sự cố ở khu vực xử lý chất thải. Một nhóm Hồng Tín Đồ trung thành với Victor đã thâm nhập vào hệ thống. Họ đang cố gắng kích hoạt quá trình phát tán nhựa chưa tinh chế để 'giải phóng' thành phố!”
Isabella biến sắc. “Đám điên rồ đó! Chúng sẽ phá hỏng mọi thứ!”
Lợi dụng lúc hỗn loạn, Kael nắm lấy tay Elena. “Đây là cơ hội của chúng ta. Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa dòng chảy trước khi đám Hồng Tín Đồ kia làm loạn.”
Họ lao vào những lối đi mê cung của cung điện ngầm, thoát khỏi sự truy đuổi của các bảo vệ. Elena nhận ra rằng tình hình giờ đây đã trở nên cực kỳ phức tạp. Họ không chỉ phải đối phó với sự tinh vi của Isabella, mà còn phải ngăn chặn sự cuồng tín tàn bạo của những kẻ thờ phụng Victor. Nếu nhựa ngải nguyên chất tràn vào hệ thống nước sạch của thành phố, cả đô thị này sẽ biến thành một phiên bản khổng lồ của Bạch Dinh chỉ trong vài giờ.
Họ tìm thấy khu vực điều khiển trung tâm, nơi các đường ống chính hội tụ. Tại đây, một nhóm Hồng Tín Đồ đang dùng thuốc nổ để phá hủy các van an toàn. Thủ lĩnh của chúng là gã họa sĩ thất bại mà Kael từng gặp ở thị trấn dưới chân núi, giờ đây trông hắn hoàn toàn mất trí, đôi mắt rực lên sắc đỏ đậm.
“Sắc đỏ sẽ thuộc về tất cả mọi người!” Hắn hét lên, tay cầm ngòi nổ.
“Dừng lại!” Elena hét lớn. “Nếu ngươi làm thế, ngươi sẽ giết chết hàng triệu người!”
“Cái chết là sự khởi đầu của vẻ đẹp vĩnh cửu!” Gã họa sĩ cười điên dại.
Kael phóng một mũi tên trúng tay gã họa sĩ, khiến ngòi nổ rơi xuống sàn. Một cuộc hỗn chiến nổ ra giữa Kael, Elena, đám bảo vệ của Isabella vừa đuổi kịp và những kẻ Hồng Tín Đồ cuồng tín. Giữa tiếng súng nổ và tiếng va chạm của vũ khí, những đường ống bắt đầu rò rỉ. Thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm bắt đầu phun ra, bốc mùi nồng hặc.
Elena lao về phía bảng điều khiển chính. Cô biết mình phải làm gì. Ký ức về những bài học của mẹ cô về các loại dược liệu xưa hiện về. Cô không thể phá hủy hệ thống, cô phải thay đổi cấu trúc hóa học của thứ tinh hoa đang chảy trong đó.
Cô rút từ trong túi áo ra mẫu tinh dầu đắng cuối cùng – thứ tinh túy nhất mà cô đã cất giữ suốt nhiều mùa trăng. Cô đổ nó vào bình chứa hóa chất trung hòa của hệ thống.
“Hãy tan biến đi, thứ ảo ảnh quyền lực này,” cô thầm cầu nguyện.
Áp suất trong các đường ống tăng cao đột ngột. Một tiếng nổ lớn vang lên nhưng không phải từ thuốc nổ, mà là từ sự phản ứng hóa học dữ dội bên trong hệ thống. Thứ nhựa ngải bắt đầu kết tủa và đông cứng lại ngay lập tức bên trong các ống dẫn, biến thành những khối đá đen kịt và vô hại.
Dòng chảy bị chặn đứng hoàn toàn. Cột trụ pha lê ở đại sảnh nứt toác, nhựa bên trong khô héo lại nhanh chóng dưới tác động của chất trung hòa.
Isabella quỵ xuống, nhìn cơ nghiệp trị giá hàng tỷ đô la của mình tan thành mây khói trong tích tắc. Đám Hồng Tín Đồ cũng ngã gục, sự kết nối tâm linh mong manh của chúng bị cắt đứt đột ngột khiến chúng rơi vào trạng thái sốc nặng.
Kael và Elena chạy thoát ra ngoài qua một lối thông gió ngay khi hệ thống tự hủy của phòng thí nghiệm được kích hoạt. Khi họ bò lên đến mặt đất, thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn đêm lộng lẫy. Trên cao kia, những nhà tài phiệt có lẽ đang cảm thấy một sự hụt hẫng kỳ lạ, một cơn đau đầu bất chợt khi "nguồn cảm hứng" của họ bị ngắt quãng.
Họ đứng trên một cây cầu nhìn xuống dòng sông chảy qua trung tâm thành phố. Những đường ống ngầm dưới kia giờ đã bị lấp đầy bởi đá đen, nhưng Elena biết rằng cuộc chiến này sẽ không bao giờ kết thúc ở một địa điểm duy nhất.
“Bà ta nói đúng, Kael,” Elena nói, giọng cô mệt mỏi nhưng thanh thản. “Chừng nào con người còn khao khát quyền lực và sự ưu việt hơn kẻ khác, họ sẽ còn tìm đến Valerius dưới những hình thức khác nhau. Hôm nay là tinh dầu, ngày mai có thể là một loại chip sinh học, hay một thuật toán nào đó.”
Kael ôm lấy vai cô. “Nhưng chúng ta đã chặn đứng được họ một lần nữa. Và mỗi lần như vậy, chúng ta lại cho nhân loại thêm một cơ hội để sống thật với chính mình, dù thực tại có tầm thường hay đau đớn đến đâu.”
Thành phố vẫn lấp lánh, nhưng dưới chân nó, một phần của bóng tối đã bị phong tỏa. Dòng họ Valerius đã mất đi một chi nhánh quan trọng, và những bí mật của họ đã bắt đầu bị phơi bày ra ánh sáng của sự thật cay đắng.
Elena nhìn vào đôi bàn tay mình, những vết sẹo trắng giờ đã mờ hẳn đi. Cô không còn là một họa sĩ vẽ về hoa đỏ nữa. Cô là người đã xóa sạch sắc đỏ đó khỏi những mạch máu của đô thị.
Họ lặng lẽ rời khỏi cây cầu, biến mất vào dòng người đang hối hả, chuẩn bị cho một hành trình mới. Bởi vì ở đâu đó trên thế giới này, một đóa hoa khác có thể đang bắt đầu nảy mầm trong một văn phòng sang trọng hay một phòng thí nghiệm bí mật, và họ phải có mặt ở đó để dập tắt nó trước khi nó kịp nở rộ.