Cơn mưa đêm trút xuống Thủ đô Ánh Sáng như muốn gột rửa đi những tàn dư của thứ nhựa đen kịt vừa bị phong tỏa dưới lòng đất. Kael và Elena lướt đi trong những con hẻm hẹp, nơi ánh đèn đường neon phản chiếu trên những vũng nước đọng, tạo thành những quầng sáng nhòe nhoẹt. Họ không dừng lại ở những khách sạn sang trọng, nơi mà sự hiện diện của Valerius vẫn còn ám ảnh trong từng hơi thở của giới thượng lưu, mà hướng thẳng về phía khu phố cổ – nơi những tòa nhà bằng gạch nung đỏ đã tồn tại từ cái thời mà những cỗ xe ngựa còn lạch cạch trên đường phố lát đá và ánh đèn dầu leo lét trong sương mù.
Mục tiêu của họ là một tiệm sách cũ nằm sâu trong một tầng hầm, nơi mà theo những ghi chép rải rác của Marcus, từng là nơi ẩn náu cuối cùng của Elias Thorne trước khi ông biến mất vào hư vô. Elias, người họa sĩ thiên tài đầu tiên phát hiện ra sự thật kinh hoàng đằng sau vẻ đẹp của huyết ngải, đã dành nửa đời người để tìm kiếm một phương thuốc giải – không phải bằng hóa chất, mà bằng một sự thức tỉnh về tinh thần và sinh học.
Cánh cửa gỗ mục nát rít lên một tiếng khô khốc khi Kael đẩy nhẹ. Bên trong, không khí đặc quánh mùi giấy cũ, bụi bặm và một thứ hương thảo mộc thanh khiết đến lạ kỳ. Những giá sách cao sát trần nhà chứa đựng hàng ngàn cuốn thư tịch cổ, nhiều cuốn đã mủn nát đến mức chỉ cần chạm nhẹ là có thể tan thành tro bụi.
“Elias đã sống ở đây sao?” Kael thì thầm, tay cầm chiếc đèn pin quét qua những kệ sách đầy mạng nhện.
Elena không trả lời, cô bước đi như một người mộng du về phía góc phòng, nơi có một chiếc bàn vẽ đơn sơ và một giá vẽ trống không. Trên mặt bàn, những lọ mực khô khốc và những cây cọ rụng lông nằm ngổn ngang. Cô chạm tay vào mặt bàn, và một luồng cảm xúc mãnh liệt ùa về. Đó không phải là sự điên loạn của ngải, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, một sự cô độc tận cùng của một kẻ biết quá nhiều.
“Ông ấy không chỉ ở đây. Ông ấy đã hóa thân vào nơi này,” Elena nói, giọng cô nghẹn lại.
Cô tìm thấy một ngăn kéo bí mật dưới chân giá vẽ. Bên trong là một cuốn nhật ký bọc da thú, trang giấy đã ngả màu vàng sẫm nhưng những nét vẽ và chữ viết vẫn còn sắc nét. Đó chính là "Di sản của Thorne". Elena lật giở từng trang, mắt cô mở to kinh ngạc. Khác với những bức tranh đẫm máu của Julian hay những sơ đồ lạnh lẽo của Isabella, Elias vẽ về sự đối nghịch. Ông vẽ về những tế bào bạch cầu của con người đang bao vây những bào tử đỏ, vẽ về sự cộng sinh thất bại và cách thức để cơ thể con người tự sản sinh ra một loại kháng thể tự nhiên.
“Nhìn này Kael... Elias không dùng tinh dầu đắng để tiêu diệt ngải. Ông ấy dùng một loại tần số âm thanh và những hình ảnh đối nghịch để buộc hệ thần kinh con người từ chối sự thâm nhập của nó. Ông ấy gọi đó là 'Khúc ca của Sự thật'.”
“Khúc ca?” Kael nhíu mày. “Làm sao một bài hát có thể đánh bại được một loại ký sinh trùng?”
“Nó không phải là bài hát thông thường. Đó là một tổ hợp các rung động có thể phá vỡ cấu trúc ý thức tập thể của ngải. Huyết ngải sống dựa trên sự cộng hưởng. Nếu chúng ta tạo ra một sự nghịch âm, mạng lưới đó sẽ tự sụp đổ từ bên trong mà không cần bạo lực.”
Bỗng nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cầu thang gỗ. Một nhóm người mặc áo choàng xám của dòng họ Valerius, dẫn đầu bởi một kẻ mà Elena nhận ra ngay lập tức: người quản gia cũ của Bạch Dinh, kẻ tưởng chừng đã chết trong vụ cháy năm nào. Lão ta giờ đây có một nửa khuôn mặt bị biến dạng, da thịt sần sùi như vỏ cây già.
“Cô chủ Elena, cô luôn tìm thấy những thứ mà lẽ ra nên được chôn vùi,” lão quản gia cười, giọng nói như tiếng đá mài vào nhau. “Isabella đã quá mềm yếu khi muốn chiêu mộ cô. Dòng tộc Valerius không cần một nữ hoàng biết suy nghĩ. Chúng tôi chỉ cần bộ gen của cô để hoàn thiện bản thể cuối cùng.”
Kael chắn trước mặt Elena, cung tên đã lên dây sẵn. “Lão già, lão nên ở lại dưới đống tro tàn đó thì hơn.”
“Cái chết chỉ là một sự chuyển hóa,” lão quản gia giơ một bàn tay gầy guộc lên. Từ những kẽ móng tay của lão, những sợi rễ đỏ rực vươn ra, di chuyển linh hoạt như những con rắn độc. “Elias Thorne đã thất bại vì ông ta quá nhân từ. Ông ta nghĩ con người xứng đáng được cứu. Nhưng Valerius biết rằng con người chỉ xứng đáng được làm phân bón cho sự vĩnh cửu.”
Trận chiến nổ ra giữa không gian chật hẹp của tiệm sách cổ. Kael bắn những mũi tên liên tiếp, nhưng lão quản gia di chuyển với một tốc độ kỳ quái, những sợi rễ của lão quật ngã những giá sách, tạo thành một trận mưa giấy và bụi bặm. Elena ôm chặt cuốn nhật ký, cô cuống cuồng tìm kiếm phần quan trọng nhất trong những trang cuối cùng.
“Kael! Em cần thời gian để giải mã tần số này! Giữ chân lão!”
Kael lao vào cận chiến với lão quản gia. Những sợi rễ đỏ quấn chặt lấy cánh tay anh, bắt đầu đâm vào da thịt. Cơn đau khủng khiếp ập đến, nhưng Kael nghiến răng, anh dùng con dao găm tẩm tinh dầu đắng cuối cùng rạch một đường sâu vào lòng bàn tay mình rồi nắm chặt lấy những sợi rễ.
“Aaaa!” Lão quản gia thét lên khi tinh dầu đắng ngấm vào hệ thống thần kinh của ngải. Những sợi rễ co rút lại, run rẩy dữ dội.
Trong khi đó, Elena tìm thấy một sơ đồ kỳ lạ ở trang cuối cùng của nhật ký. Đó là hình ảnh của một chiếc chuông cổ được giấu ngay dưới nền nhà của tiệm sách. Chiếc chuông này không đúc bằng đồng, mà bằng một loại hợp kim thiên thạch có khả năng khuếch đại rung động tâm linh.
“Nó ở dưới này!” Elena hét lên. Cô dùng hết sức lực đẩy chiếc bàn vẽ sang một bên, để lộ một nắp hầm bằng đá.
Cô chui xuống dưới và thấy chiếc chuông. Nó không lớn, chỉ cỡ một cái chuông nhà thờ nhỏ, nhưng bề mặt của nó được chạm khắc hàng vạn ký tự li ti – những ghi chép về nỗi đau và sự cứu rỗi của hàng ngàn nạn nhân trước đó. Elena lấy một chiếc búa gỗ nhỏ nằm cạnh đó. Cô không đánh chuông ngay lập tức. Cô nhắm mắt lại, dồn toàn bộ ký ức về Marcus, về Julian, về sự hy sinh của chính mình vào đôi bàn tay.
“Khúc ca này... dành cho tất cả những người đã ngã xuống.”
Tiếng chuông vang lên. Boong...
Âm thanh đó không chói tai. Nó trầm đục, vang vọng và dường như đi xuyên qua mọi vật chất. Ngay khi tiếng chuông vang lên, lão quản gia khựng lại. Những sợi rễ đỏ trên người lão bỗng nhiên đổi màu, từ đỏ rực sang một màu xám xịt của tro tàn. Lão ôm lấy đầu, gào thét trong đau đớn.
“Dừng lại! Thứ âm thanh đó... nó đang xé nát Mẹ!”
Boong... Tiếng chuông thứ hai vang lên.
Những tên bảo vệ đi cùng lão quản gia bỗng nhiên ngã quỵ. Đôi mắt đỏ rực của chúng mờ đi, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ khi chúng nhận ra mình đang trở thành những con quái vật. Sự kết nối với ý thức tập thể của Valerius bị cắt đứt hoàn toàn, để lại cho chúng sự trống rỗng và nỗi đau của thực tại.
Lão quản gia từ từ tan rã ngay trước mắt Kael. Không phải bằng lửa, mà là bằng sự sụp đổ của cấu trúc sinh học. Những rễ cây trên người lão mủn ra như cát, và cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô khốc nằm giữa đống sách cũ.
Elena bước lên từ hầm đá, gương mặt cô nhợt nhạt nhưng đôi mắt sáng rực một niềm tin mãnh liệt. Cô nhìn quanh tiệm sách, nơi những bào tử đỏ lơ lửng trong không trung giờ đã rơi rụng xuống đất, biến thành bụi đen vô hại.
“Chúng ta đã tìm thấy nó, Kael. Phương thuốc thực sự.”
Kael thu đao lại, anh nhìn vết thương trên tay mình đang dần khép miệng mà không để lại sắc tím. “Nhưng chiếc chuông này chỉ có tác dụng trong một phạm vi nhỏ. Làm sao chúng ta có thể cứu cả thế giới?”
Elena nhìn vào cuốn nhật ký của Elias. “Elias đã tính đến điều đó. Ông ấy viết rằng rung động này có thể được truyền tải qua các mạch máu của trái đất – những dòng suối ngầm và hệ thống địa chất. Nếu chúng ta đưa chiếc chuông này đến Điểm Khởi Thủy, nơi huyết ngải đầu tiên nảy mầm, chúng ta có thể phát đi tín hiệu này đến mọi ngóc ngách của mạng lưới.”
“Điểm Khởi Thủy...” Kael trầm ngâm. “Đó là vùng đất chết ở biên giới phía Tây, nơi mà ngay cả dòng họ Valerius cũng không dám bén mảng đến.”
“Phải. Đó là nơi mọi thứ bắt đầu, và cũng là nơi mọi thứ phải kết thúc,” Elena nói, cô cẩn thận bọc chiếc chuông vào một tấm vải nhung đen.
Họ bước ra khỏi tiệm sách cũ. Cơn mưa đã tạnh, và bầu trời phía đông bắt đầu hửng sáng một màu xám nhạt của bình minh. Thành phố vẫn yên tĩnh, nhưng Elena cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong không khí. Những người dân đang ngủ say có lẽ vừa trải qua một giấc mơ lạ lùng, nơi những đóa hoa đỏ rực bị xua tan bởi một tiếng chuông thanh khiết.
Nhưng cuộc hành trình của họ vẫn chưa dừng lại. Phía trước là vùng đất chết, nơi những bí mật đen tối nhất của đại ngải vẫn đang chờ đợi. Và Elena biết rằng, dòng họ Valerius sẽ không để họ đi dễ dàng như vậy. Isabella chắc chắn đã biết về thất bại của lão quản gia và bà ta sẽ tung ra những quân bài cuối cùng.
“Anh sẵn sàng chứ?” Elena hỏi, tay cô nắm chặt tay Kael.
Kael nhìn cô, đôi mắt anh tràn đầy quyết tâm của một người thợ săn đã tìm thấy mục đích cuối cùng của đời mình. “Dù có phải đi đến tận cùng thế giới, anh vẫn sẽ đi cùng em.”
Họ rời khỏi khu phố cổ, hướng về phía Tây, mang theo di sản của Elias Thorne – một tia hy vọng mỏng manh nhưng sắc bén như một lưỡi gươm, sẵn sàng chém đứt xiềng xích của sự vĩnh cửu điên rồ. Thủ đô Ánh Sáng lùi xa sau lưng, nhường chỗ cho những dãy núi hoang sơ và những thung lũng sương mù, nơi trận chiến cuối cùng đang dần lộ diện.
Trong túi áo Elena, cuốn nhật ký của Elias bỗng rung nhẹ, như thể linh hồn của người họa sĩ tiền bối đang mỉm cười khích lệ. Sự thanh tẩy không còn là một giấc mơ xa vời; nó đã bắt đầu thực sự từ những tiếng chuông trong lòng đất.