Ánh đèn chùm pha lê từ trần nhà khách sạn xa hoa rọi xuống, vẽ nên những đường cong lấp lánh trên chiếc váy dạ hội màu đen tuyền của Lục Dao (A). Mười năm. Mười năm kể từ khi cô bị chính vị hôn phu và em gái mình hãm hại, đẩy vào vòng xoáy nhục nhã rồi chết trong cô độc. Mười năm sau, Lục Dao trở lại, mang theo ký ức của kiếp trước và một ngọn lửa hận thù lạnh buốt.
Cô chậm rãi lướt qua sảnh tiệc của Tập đoàn Thẩm thị, nơi Thẩm Kính (Kẻ Thù C) đang nhận lời chúc mừng từ giới thượng lưu. Hắn ta, kẻ đã cướp đi tất cả của cô, giờ đang đứng trên đỉnh cao, tự mãn với thành công mà lẽ ra phải thuộc về cô. Lục Dao siết chặt chiếc ly champagne, cảm nhận hơi lạnh thấm vào lòng bàn tay. Đêm nay, cô không đến để trả thù Kính ngay lập tức. Cô đến để tìm một chiếc chìa khóa. Một quân cờ quyền lực hơn.
Đôi mắt Lục Dao dừng lại ở một góc khuất, nơi một người đàn ông đang đứng một mình, bao quanh bởi một luồng khí lạnh lẽo, xa cách. Đó là Hàn Đình (Nam Chính B). Chủ tịch trẻ tuổi của Tập đoàn Hàn thị, một thế lực mới nổi có thể dễ dàng nuốt chửng cả Thẩm thị nếu muốn. Anh được biết đến với sự quyết đoán tàn nhẫn và việc không bao giờ quan tâm đến phụ nữ.
"Mục tiêu," Lục Dao thầm nhủ. "Chỉ có anh mới có đủ quyền lực để làm lồng vàng cho kế hoạch của tôi."
Cô điều chỉnh hơi thở, nụ cười tinh tế nhưng có phần khó nắm bắt lập tức xuất hiện trên môi. Bước chân cô nhẹ nhàng, tự tin, mang theo mùi hương hoa diên vĩ quyến rũ. Khi đến gần, cô cố tình va chạm nhẹ vào một nhân viên phục vụ, khiến ly champagne trên tay cô bị đổ.
"Ôi, xin lỗi..." Lục Dao thốt lên khe khẽ, nhưng ánh mắt cô lại hướng thẳng về phía Hàn Đình.
Hàn Đình vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm nhận được sự hỗn loạn nhỏ bé, quay lại. Ánh mắt anh sắc lạnh và tỉnh táo, lướt qua chiếc váy ướt một mảng của Lục Dao.
"Cô không cần xin lỗi người phục vụ. Họ chỉ làm công việc của mình," giọng anh trầm ấm, không có một chút nhiệt độ.
Lục Dao ngước nhìn, ánh mắt trong veo như chứa đựng cả một bầu trời sao, nhưng lại lấp lánh sự thách thức ngầm. "Tôi xin lỗi vì đã gây phiền toái cho không gian riêng tư của anh, Chủ tịch Hàn."
Hàn Đình nhíu mày. Cô gái này không hề tỏ ra sợ hãi hay ngưỡng mộ như những người khác. Cô thậm chí còn đang nhìn thẳng vào mắt anh mà không hề chớp.
"Tôi tên là Lục Dao. Tôi đến đây để tìm kiếm một cơ hội," cô nói, không hề che giấu ý định.
"Cơ hội gì?" Anh hỏi, giọng điệu có vẻ hứng thú hơn một chút.
Lục Dao mím môi, bước lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, đủ để Hàn Đình có thể cảm nhận rõ ràng mùi hương trên người cô. Cô nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần, và thì thầm, giọng nói như một lời mời gọi đầy ma mị:
"Tôi muốn có cơ hội để hợp tác với anh, thưa Chủ tịch Hàn. Tôi biết một bí mật, một điểm yếu chí mạng của Thẩm thị, thứ mà anh chắc chắn sẽ rất hứng thú. Đổi lại, tôi cần anh... cung cấp cho tôi một vị trí đặc biệt."
Hàn Đình im lặng hồi lâu. Ánh mắt anh không còn chỉ là sự lạnh lùng nữa, mà chuyển sang sự đánh giá, pha trộn với một chút tò mò nguy hiểm. Anh biết cô đang giăng bẫy, nhưng cái bẫy này quá gợi cảm và hứa hẹn một trò chơi thú vị.
Anh nhếch mép, đưa tay lên chiếc cravat, nới lỏng nó một chút, hành động nhỏ đó làm bầu không khí trở nên căng thẳng hơn.
"Vị trí đặc biệt?" Anh lặp lại, nhấn mạnh. "Nói rõ hơn đi, Lục tiểu thư. Điều cô muốn trao đổi là gì, và cái giá cô sẵn sàng trả... là bao nhiêu?"
Lục Dao biết, đây là khoảnh khắc cô phải đặt cược tất cả. Cô mỉm cười, nụ cười chiến thắng của một kẻ săn mồi.
"Cái giá của tôi, không phải là tiền bạc. Nó là sự tận tâm, là trí tuệ, và nếu cần," cô dừng lại, ánh mắt khóa chặt lấy anh, "nó có thể là tất cả những gì anh muốn."
Hàn Đình, anh đã bị câu... Lục Dao nghĩ thầm, tận hưởng ánh nhìn đang cháy lên trong mắt người đàn ông quyền lực trước mặt. Kế hoạch, chính thức bắt đầu từ đây.