Hàn Đình không đợi thêm một giây nào ở sảnh tiệc ồn ào. Anh ra hiệu cho trợ lý, và chỉ trong vài phút, Lục Dao đã thấy mình được dẫn vào một phòng khách VIP riêng biệt của khách sạn. Căn phòng được cách âm tuyệt đối, nội thất đen và vàng kim loại lạnh lẽo, phản chiếu đúng tính cách của chủ nhân nó.
"Ngồi đi, Lục tiểu thư. Trò chơi của cô đã thu hút sự chú ý của tôi," Hàn Đình nói, đổ rượu vang đỏ vào hai chiếc ly thủy tinh. Anh đưa một ly cho cô, hành động vừa lịch sự vừa có phần ép buộc.
Lục Dao nhận ly, ngón tay cô chạm nhẹ vào vành ly, không vội uống. "Không phải trò chơi, Chủ tịch Hàn. Là một giao dịch. Và tôi không uống rượu trong giờ làm việc."
Hàn Đình nhếch mép, khẽ lắc đầu, như thể cô là một cuốn sách thú vị mà anh vừa mở ra. Anh tự mình nhấp một ngụm, ánh mắt khóa chặt lấy Lục Dao.
"Làm việc? Cô vừa đề nghị bán một bí mật kinh doanh để đổi lấy 'vị trí đặc biệt', và cô gọi đó là làm việc?" Anh đặt ly xuống bàn kính, tạo ra một tiếng động nhỏ. "Cô biết rõ vị trí đặc biệt trong thế giới của tôi có nghĩa là gì mà, phải không?"
Lục Dao mỉm cười, một nụ cười khiến đôi mắt cô lấp lánh như ẩn chứa hàng ngàn suy tính. "Tôi hiểu. Và tôi cũng hiểu rằng, một người đàn ông như anh sẽ không bao giờ thỏa hiệp với người phụ nữ chỉ có nhan sắc. Thứ anh thực sự cần là giá trị."
Cô đặt chiếc ly chưa chạm môi xuống, hơi nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách tâm lý giữa hai người.
"Bí mật của Thẩm Kính," cô hạ giọng, "là dự án khu đô thị mới của hắn ta được xây dựng trên một khu đất có chứa mỏ khoáng chất quý hiếm chưa được công bố. Hắn đang cố gắng ém nhẹm báo cáo khảo sát địa chất để tối đa hóa lợi nhuận. Nếu thông tin này bị lộ, không chỉ dự án bị đình chỉ, mà Thẩm thị còn phải đối mặt với một cuộc điều tra nghiêm trọng."
Đôi mắt Hàn Đình thoáng qua một tia sắc bén, sự hứng thú trong anh tăng lên rõ rệt. Đây là thông tin có thể thay đổi cục diện thị trường. "Làm sao cô có được thông tin tuyệt mật như vậy?"
Lục Dao đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc xõa trên vai, hành động đơn giản nhưng đầy cuốn hút. "Tôi có những kênh của riêng mình. Anh không cần biết nó đến từ đâu, chỉ cần biết nó là sự thật. Và nó là món quà tôi tặng anh."
"Món quà?" Hàn Đình cười khẩy. "Món quà này rất đắt. Cô muốn tôi cho cô vị trí gì? Giám đốc dự án? Cổ đông?"
Lục Dao chậm rãi lắc đầu. "Tôi muốn trở thành cánh tay phải của anh trong bóng tối. Người mà mọi người đều biết đang ở bên anh, nhưng không ai biết tôi làm gì. Người có thể tiếp cận mọi thông tin anh có, mọi nơi anh đến."
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Hàn Đình. "Tôi muốn vị trí tình nhân công khai của anh, thưa Chủ tịch Hàn. Một vị trí có vẻ ngoài phù phiếm, nhưng thực chất lại là chiếc áo giáp hoàn hảo cho kế hoạch của tôi. Anh cho tôi sự che chở, tôi cho anh... chiến thắng."
Không khí trong phòng như ngưng đọng. Lời đề nghị của cô vừa táo bạo, vừa đầy tính toán. Nó không chỉ là tình dục, nó là sự đổi chác quyền lực ẩn dưới vỏ bọc quyến rũ.
Hàn Đình đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống ánh đèn thành phố. Anh trầm ngâm một lát, rồi quay lại. Anh tiến đến chỗ Lục Dao, chống hai tay xuống thành ghế sofa, ép cô vào góc giữa lưng ghế và cơ thể anh.
"Lục Dao," giọng anh trầm hơn, mang theo hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô. "Cô rất thông minh. Và rất nguy hiểm. Nếu tôi đồng ý, cô phải nhớ kỹ một điều."
Anh nghiêng đầu, khoảng cách giữa mặt họ chỉ còn là hơi thở. Lục Dao cảm nhận được sức mạnh và sự đe dọa tiềm tàng từ người đàn ông này, nhưng cô không lùi bước.
"Điều gì?" cô hỏi, giọng nói vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Tất cả những gì cô vừa đề nghị... về trí tuệ, sự tận tâm... và cả cái giá đó," Hàn Đình thì thầm, ánh mắt anh tối sầm lại. "Tôi sẽ đòi hỏi cô phải trả đủ. Nếu cô dám lừa dối tôi, cái giá sẽ là thứ cô không bao giờ muốn gánh chịu."
Lục Dao nhắm mắt lại một giây, cảm nhận sự gần gũi đầy nguy hiểm. Khi mở mắt ra, sự hận thù của kiếp trước đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào cằm anh, kéo anh xuống gần hơn.
"Tôi chấp nhận," cô nói. "Và tôi sẽ khiến anh hoàn toàn hài lòng với sự lựa chọn này, Chủ tịch Hàn."