Chỉ trong vòng 48 giờ sau cuộc đàm phán bí mật, giới truyền thông kinh tế đã chấn động. Tập đoàn Hàn thị, vốn nổi tiếng với sự kín tiếng và lạnh lùng của Chủ tịch Hàn Đình, đột nhiên công khai thông tin về người phụ nữ mới bên cạnh anh: Lục Dao.
Thông tin duy nhất được rò rỉ là Lục Dao là một cố vấn chiến lược độc lập, và mối quan hệ của họ "vượt trên mức hợp tác thông thường." Giới truyền thông xôn xao, nhưng không ai dám đào sâu vì sự cấm đoán ngầm từ Hàn Đình.
Trong căn hộ penthouse tầng cao nhất thuộc sở hữu của Hàn Đình, Lục Dao đang ngồi bên bàn làm việc, lướt qua các bình luận trên mạng xã hội.
"Cô ta là ai? Một bình hoa di động à?" "Hàn Đình đã thay đổi gu rồi sao? Cô ta trông quá trẻ." "Chắc chắn là một cuộc hôn nhân kinh doanh."
Lục Dao nhếch mép. Bình hoa di động chính là chiếc áo giáp hoàn hảo mà cô cần.
Cánh cửa phòng làm việc mở ra, Hàn Đình bước vào. Anh vừa kết thúc cuộc họp hội đồng quản trị, vẻ mặt vẫn còn mang sự lạnh lùng của giới thượng lưu quyền lực.
"Cô rất giỏi tạo ra sự ồn ào. Hợp đồng đầu tiên của cô đã hoàn thành," Hàn Đình nói, ném một xấp tài liệu lên bàn. "Đây là giấy tờ để cô có thể ra vào tất cả các dự án lớn của Hàn thị. Cô muốn làm 'cánh tay phải trong bóng tối', thì hãy chứng minh giá trị của mình đi."
Lục Dao ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua những tài liệu. "Đó là phần thưởng cho thông tin về khu đất của Thẩm Kính. Giờ là lúc tôi nhận phần còn lại của giao dịch."
Cô đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, tiến về phía Hàn Đình. Hành động của cô chậm rãi nhưng đầy chủ đích, tạo ra một sự căng thẳng không thể phủ nhận.
"Tôi cần một buổi ra mắt chính thức, ngay trước mặt Thẩm Kính," cô nói, giọng nói quyến rũ như một lời mời gọi. "Tôi cần hắn ta thấy, tôi thuộc về anh. Sự ghen tị và hoài nghi sẽ làm hắn mất cảnh giác."
Hàn Đình không né tránh, ánh mắt anh trầm sâu như đáy biển, dõi theo từng cử động của cô.
"Cô muốn sử dụng tôi làm công cụ khiêu khích đối thủ?"
"Không phải công cụ. Là một phần của kế hoạch tấn công," Lục Dao sửa lời. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng sửa lại cổ áo sơ mi hơi lệch của anh. Khoảng cách gần gũi này không phải để thể hiện tình cảm, mà là sự nhấn mạnh quyền kiểm soát.
"Và nếu Thẩm Kính muốn gặp riêng cô, để tìm hiểu về mối quan hệ của chúng ta?" Hàn Đình hỏi, giọng anh đầy thách thức.
"Anh sẽ để hắn gặp tôi," Lục Dao đáp, ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh sự tự tin nguy hiểm. "Và anh sẽ để hắn thấy, tôi là một người phụ nữ đã bị anh thuần hóa hoàn toàn. Một người phụ nữ không còn nhớ đến quá khứ, chỉ biết đến hiện tại đầy quyền lực bên cạnh anh."
Nói xong, cô hơi nhón chân lên, thì thầm vào tai anh, tạo ra một sự thân mật giả dối nhưng mãnh liệt: "Đó là lúc hắn ta sẽ tin tưởng tôi, và để lộ thêm những bí mật khác."
Hàn Đình giữ im lặng, anh đang cân nhắc sự táo bạo trong kế hoạch của cô. Anh cảm thấy bị kích thích bởi trí thông minh và sự dũng cảm của cô.
"Được. Tối nay, một buổi tiệc từ thiện, Thẩm Kính sẽ có mặt," anh quyết định. "Tôi sẽ đưa cô đến đó. Nhưng nhớ kỹ, Lục Dao. Tôi cho cô quyền lợi, cô phải cho tôi sự tin tưởng. Dù là diễn kịch, thì cô vẫn phải diễn cho đạt, đặc biệt là trong mắt tôi."
Anh buông cô ra, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ lại một lời cảnh báo không lời.
Tối hôm đó.
Lục Dao xuất hiện bên cạnh Hàn Đình, cô khoác tay anh một cách tự nhiên, như thể họ đã quen thuộc nhau từ lâu. Vẻ ngoài cao quý và sự tự tin của cô đã khiến mọi ống kính máy ảnh đều hướng về họ.
Thẩm Kính, đang đứng ở góc phòng, nhìn thấy Lục Dao, ly rượu trên tay hắn ta hơi run rẩy. Hắn nhận ra cô – cô gái đã từng bị hắn vứt bỏ, giờ lại lộng lẫy đứng bên người đàn ông quyền lực nhất thành phố.
Ánh mắt hắn ta lộ rõ sự ghen tị và ngờ vực. Hắn không thể tin được Lục Dao lại có thể leo lên vị trí đó.
Hàn Đình cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Kính. Anh hơi cúi đầu xuống Lục Dao, thì thầm một điều gì đó bên tai cô, sau đó tặng cô một nụ cười ấm áp hiếm thấy. Hành động nhỏ bé đó đã phá vỡ sự lạnh lùng thường ngày của anh, khiến mọi người tin rằng anh thực sự say đắm người phụ nữ này.
Lục Dao đáp lại bằng một cái liếc mắt tình tứ, tay cô siết nhẹ cánh tay anh. Mọi thứ đều là kịch bản.
Thẩm Kính không thể kiềm chế được. Hắn tiến lại gần, cố nở một nụ cười xã giao.
"Chủ tịch Hàn, Lục tiểu thư. Thật bất ngờ."
Hàn Đình đáp lại một cách hờ hững. "Không bất ngờ, Thẩm tổng. Lục Dao là người phụ nữ của tôi. Cô ấy có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào tôi có mặt."
Lục Dao mỉm cười nhẹ nhàng với Thẩm Kính. Trong nụ cười đó không có hận thù, chỉ có sự xa cách và một chút thương hại khó hiểu.
"Thẩm tổng. Đã lâu không gặp," cô nói một cách lạnh nhạt. "Tôi nghe nói anh đang rất bận rộn với dự án khu đô thị. Tôi chúc mừng anh, nhưng nghe nói, anh đang gặp chút rắc rối nhỏ với giấy tờ liên quan đến khu đất đó. Hy vọng không có gì nghiêm trọng."
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng Thẩm Kính đã hoàn toàn biến sắc. Làm sao cô ta biết?
Lục Dao biết cô đã đạt được mục tiêu. Nghi ngờ đã được gieo mầm. Cô nghiêng đầu dựa vào vai Hàn Đình, hoàn toàn nhập vai một người phụ nữ đang dựa dẫm vào người đàn ông của mình, mặc kệ những ánh mắt dò xét.
Kính, trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi.