Sau buổi tiệc từ thiện, Thẩm Kính trở về nhà với tâm trạng bất an tột độ. Hắn ta không thể chấp nhận việc Lục Dao, cô gái mà hắn từng coi thường, lại nắm giữ thông tin mật về khu đất và đang công khai cặp kè với Hàn Đình. Hắn ta bắt đầu điều tra Lục Dao, nhưng tất cả thông tin hắn tìm được đều trùng khớp với vỏ bọc mà cô đã tạo ra: một cố vấn trẻ tuổi tài năng, không có quá khứ phức tạp.
Để củng cố vỏ bọc "tình nhân công khai," Lục Dao đã chuyển đến căn penthouse của Hàn Đình.
Đêm đầu tiên sống chung, sự căng thẳng trong không gian rộng lớn của căn hộ gần như có thể cảm nhận được bằng mắt thường. Lục Dao chọn một căn phòng ngủ phụ đối diện với phòng của Hàn Đình.
Hàn Đình đang đứng trong phòng làm việc của mình, nghe báo cáo từ trợ lý qua điện thoại. Anh nhìn thấy Lục Dao, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lụa mỏng sau khi tắm, bước ra từ phòng ngủ phụ và đi thẳng vào bếp để lấy nước. Anh gác máy.
Lục Dao quay lại và bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hàn Đình đang quan sát mình từ ngưỡng cửa. Cô biết anh đang kiểm tra cô.
"Có chuyện gì sao, Chủ tịch Hàn?" cô hỏi, giọng nói bình tĩnh, không hề tỏ ra bối rối.
"Không có gì," anh đáp. "Chỉ là đang kiểm tra xem 'cánh tay phải trong bóng tối' của tôi có tuân thủ quy tắc sống chung không."
"Quy tắc?" Lục Dao nhướng mày. "Chúng ta không có quy tắc. Chúng ta chỉ có một giao dịch. Và tôi đang giữ đúng lời hứa của mình."
"Ồ, có chứ," Hàn Đình tiến lại gần, bước chân nhẹ nhưng đầy uy quyền. "Quy tắc là: trong căn nhà này, mọi hành động, mọi cử chỉ của cô đều có thể bị coi là một phần của giao dịch. Cô phải luôn sẵn sàng để diễn vai một cách hoàn hảo, ngay cả khi chỉ có hai chúng ta."
Anh dừng lại, khoảng cách giữa họ lại được thu hẹp. Ánh mắt anh xoáy sâu vào cô, dò xét từng phản ứng trên khuôn mặt.
"Nếu ai đó đột ngột xuất hiện," anh thì thầm, "chúng ta phải trông giống như... một cặp đôi vừa trải qua một đêm nồng nhiệt."
Lục Dao biết anh đang đẩy cô vào ranh giới. Cô cảm thấy sự kích thích từ quyền lực và sự thách thức của anh. Cô quyết định không lùi bước, mà đẩy ngược lại.
"Nếu đó là yêu cầu của giao dịch, thì tôi sẽ thực hiện," Lục Dao nói, ánh mắt cô đầy tự tin. Cô đặt ly nước xuống, đưa tay lên tháo dây thắt lưng lụa của chiếc áo choàng.
"Nhưng tôi có một quy tắc cho riêng mình, Chủ tịch Hàn," cô nói, giọng cô đầy thách thức. "Tôi không làm gì mà tôi không muốn. Mọi sự thân mật, dù là giả tạo, đều phải phục vụ cho mục đích. Anh không thể lạm dụng quyền lực của mình để kiểm soát tôi."
Hàn Đình đứng yên, nhìn cô. Ánh mắt anh không hề ngạc nhiên, mà ngược lại, còn tỏ ra hài lòng với sự dũng cảm của cô.
"Thú vị," anh nói, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi. "Chúng ta sẽ xem ai là người kiểm soát trò chơi này, Lục Dao."
Anh không tiếp tục bước tới, mà đột ngột xoay người, quay về phòng làm việc.
Sáng hôm sau, Lục Dao đã nhận được tin nhắn đầu tiên từ Thẩm Kính.
Kính: Chúc mừng em đã tìm được chỗ dựa mới, Lục Dao. Nhưng thế giới này không dễ dàng đâu. Hy vọng Chủ tịch Hàn biết rõ em là người như thế nào.
Đó là một lời cảnh báo ngầm, nhưng cũng là một sự xác nhận rằng hắn ta đã bị phân tâm bởi sự xuất hiện của cô.
Hàn Đình đi vắng để tham dự một cuộc họp quan trọng. Lục Dao tận dụng thời gian này để chuẩn bị bước tiếp theo. Cô dùng máy tính của Hàn Đình (với sự cho phép ngầm của anh) để gửi một email nặc danh đến các cơ quan môi trường, đính kèm một phần bằng chứng về chất lượng đất của khu dự án Thẩm thị.
Mục tiêu của cô không phải là hủy hoại ngay lập tức, mà là gây rối và kéo dài thời gian.
Tối đó, khi Hàn Đình trở về, anh nhìn thấy tin tức về việc dự án Thẩm thị đang bị các nhóm môi trường điều tra, khiến cổ phiếu của họ chững lại.
"Cô ra tay nhanh hơn tôi nghĩ," Hàn Đình nói, nhìn Lục Dao đang thản nhiên đọc sách trên sofa.
Lục Dao ngước lên. "Tôi đã nói rồi, tôi là người hành động. Tôi đã gieo hạt giống nghi ngờ. Bây giờ, Thẩm Kính sẽ vừa phải đối phó với dư luận, vừa phải đề phòng tôi. Hắn ta sẽ mắc sai lầm."
"Và sai lầm đầu tiên của hắn là gì?"
"Hắn ta sẽ không tấn công anh. Hắn ta sẽ tấn công tôi," Lục Dao đáp một cách chắc chắn. "Hắn ta sẽ tìm mọi cách để làm tổn hại thanh danh của tôi, để chứng minh với anh rằng tôi không xứng đáng."
Đúng như dự đoán của Lục Dao, một giờ sau, một bài báo lan truyền trên một trang tin lá cải với tiêu đề: "Tình nhân mới của Hàn Đình: Quá Khứ Bất Hảo và Vòng Eo Bị Mua Chuộc!" Bài báo ngụ ý Lục Dao từng là "tiểu thư phá sản," sử dụng thân xác để đổi lấy cuộc sống xa hoa.
Hàn Đình ném điện thoại xuống bàn cà phê.
"Thẩm Kính đã phản công," anh lạnh lùng nói. "Đây là cơ hội của cô để thể hiện giá trị. Cô sẽ xử lý chuyện này như thế nào?"
Lục Dao mỉm cười, nụ cười chứa đựng sự tự tin và quyết tâm trả thù của cô gái đã trọng sinh.
"Tôi sẽ không làm sạch tên tuổi của mình. Tôi sẽ dùng sự thật một nửa để bẻ cong dư luận," cô nói. "Và sau đó, anh sẽ giúp tôi. Anh sẽ cho mọi người thấy, dù quá khứ tôi có thế nào, anh vẫn muốn tôi."
Cô đứng dậy, bước đến chỗ anh, tay cô nhẹ nhàng đặt lên ngực anh.
"Tối nay, Chủ tịch Hàn, anh có thể giúp tôi diễn một vai lãng mạn hơn không? Chúng ta cần có một bức ảnh chứng minh tình yêu của chúng ta, đủ để dập tắt dư luận bằng sự ghen tị."
Ánh mắt Hàn Đình rực lên một ngọn lửa bí ẩn. Anh nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần hơn, khoảng cách giữa họ biến mất. Đây là lần đầu tiên, họ đồng điệu trong mục đích, mặc dù động cơ của cả hai vẫn là sự thao túng.
"Được thôi, Lục Dao," anh nói, giọng nói khàn đặc. "Hãy cho tôi thấy, 'màn kịch' của cô xứng đáng với sự đầu tư của tôi."