MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrọng Sinh - Tôi Trả Thù Tình CũChương 5

Trọng Sinh - Tôi Trả Thù Tình Cũ

Chương 5

1,124 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, trước khi Thẩm Kính kịp tung ra thêm bất kỳ tin đồn nào, mạng xã hội đã bùng nổ bởi một bức ảnh độc quyền lan truyền từ một nguồn tin vô danh.

Bức ảnh chụp tại căn penthouse của Hàn Đình. Ánh sáng dịu nhẹ của bình minh len lỏi qua tấm rèm mỏng, chỉ đủ để thấy rõ hai người: Hàn Đình và Lục Dao. Anh đang ôm cô từ phía sau, cằm tựa vào vai cô, vẻ mặt anh thư thái và bình yên hiếm thấy. Lục Dao, mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, tựa vào ngực anh, tay cô đặt nhẹ lên tay anh. Bức ảnh hoàn toàn không quá giới hạn, nhưng sự thân mật và quyền lực toát ra từ nó đủ sức đánh bại mọi tin đồn ác ý.

Mạng xã hội và giới báo chí quay ngược 180 độ.

"Đây là cách Hàn Đình bảo vệ người phụ nữ của mình!" "Mối quan hệ này là thật. Cô ấy đã làm mềm trái tim sắt đá của Chủ tịch Hàn." "Tình yêu đích thực bất chấp quá khứ."

Ngồi trong phòng làm việc của Hàn Đình, Lục Dao và anh cùng xem những phản ứng này.

"Thành công," Lục Dao nói, giọng cô pha lẫn sự hài lòng. "Sự ghen tị luôn là vũ khí mạnh hơn sự phán xét."

"Màn trình diễn hoàn hảo," Hàn Đình đồng ý, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi Lục Dao. "Đã có bao nhiêu phần trăm là diễn xuất, Lục tiểu thư?"

Lục Dao quay sang, đối diện với anh. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt cô có một chút dao động mà cô không kịp che giấu.

"Mười phần trăm là thật lòng, chín mươi phần trăm là diễn xuất," cô nói dối một cách tự tin. "Sự thật lòng mười phần trăm đó là tôi đã tìm được một đối tác đáng tin cậy. Anh thì sao, Chủ tịch Hàn?"

Hàn Đình đứng dậy, bước đến gần cửa sổ. Anh không trả lời ngay, tạo ra một bầu không khí im lặng căng thẳng.

"Tôi đã không ngủ yên sau đêm đó," anh nói, giọng anh trầm xuống. "Không phải vì sự hấp dẫn của cô, Lục Dao. Mà vì sự táo bạo của cô. Cô không hề run sợ, ngay cả khi bị tôi ép vào góc."

Lục Dao cũng đứng dậy, bước đến chỗ anh. Cô biết đây là lúc cần phải làm rõ ranh giới, đồng thời gieo thêm một chút mầm mống cảm xúc để giữ chân anh.

"Run sợ sẽ không giúp tôi trả thù, cũng không giúp anh đạt được mục tiêu," cô đáp. "Đêm hôm đó, tôi đã làm một việc mà tôi không ngờ mình sẽ làm."

Cô nhẹ nhàng đặt tay lên má anh. "Tôi đã tận hưởng sự nguy hiểm đó."

Lời thú nhận nửa vời này là một con dao hai lưỡi. Nó vừa khẳng định sự chuyên nghiệp trong vai diễn, vừa ngụ ý một sự hứng thú cá nhân vượt ra ngoài hợp đồng.

Hàn Đình đưa tay lên, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô lại gần hơn, cơ thể họ gần như dán vào nhau. "Cô có biết, một lời thú nhận như vậy sẽ khiến tôi muốn làm thật không, Lục Dao?"

Hơi thở anh nóng rực. Lục Dao cảm nhận được cơ thể cô đang phản ứng lại sự gần gũi này, một phản ứng thuần túy bản năng. Trong kiếp trước, cô chưa từng cảm nhận được sự khao khát mạnh mẽ và nguy hiểm như thế này. Cô phải dùng toàn bộ ý chí để giữ vững lập trường của mình.

"Màn trình diễn đã kết thúc, Chủ tịch Hàn," cô nói, giọng cô cứng rắn, đẩy nhẹ anh ra. "Chúng ta đã thành công trong việc dập tắt Thẩm Kính. Bây giờ, chúng ta cần tập trung vào bước tiếp theo."

Hàn Đình buông cô ra, nhưng ánh mắt anh vẫn mang sự thách thức, anh không hài lòng với việc bị đẩy ra. Anh hiểu rằng cô đang cố giữ khoảng cách để bảo vệ trái tim mình khỏi anh, cũng như anh đang làm điều tương tự.

"Bước tiếp theo là gì?" anh hỏi, giọng anh đã lấy lại sự lạnh lùng.

Lục Dao trở lại với vai trò cố vấn chiến lược. "Thẩm Kính đã bị đẩy vào góc. Hắn ta sẽ tìm cách 'làm sạch' khu đất nhanh chóng. Điều đó có nghĩa là hắn sẽ hối lộ và xóa sổ bằng chứng. Chúng ta sẽ dùng chính sự nóng vội này để tiêu diệt hắn."

Cô mở bản đồ khu đất Thẩm thị trên màn hình lớn. "Anh hãy chuẩn bị sẵn sàng một thương vụ thâu tóm lớn. Tôi sẽ tìm ra bằng chứng về giao dịch hối lộ của Thẩm Kính và dùng nó làm đòn bẩy. Nhưng tôi cần một người bạn cũ của tôi giúp đỡ để tiếp cận tài khoản mật của hắn ta."

"Người bạn cũ?" Hàn Đình hỏi, nghi ngờ lóe lên trong mắt anh. Anh không thích ý tưởng có thêm người tham gia vào kế hoạch này.

"Đúng vậy," Lục Dao khẳng định. "Một hacker thiên tài mà tôi nợ ân tình từ kiếp trước. Tôi sẽ gặp anh ta vào chiều nay."

"Cô sẽ đi một mình," Hàn Đình ra lệnh. "Tôi không muốn bị bại lộ bất kỳ thông tin nào về tôi cho người ngoài cuộc."

"Không cần lo lắng, Chủ tịch Hàn," Lục Dao mỉm cười, một nụ cười đầy ý nghĩa. "Anh ấy là người rất khó tin tưởng. Nhưng để anh ta đồng ý, tôi cần một thứ gì đó làm vật thế chấp."

Cô tiến lại gần anh một lần nữa, lần này, sự tiếp cận của cô không phải là sự thao túng, mà là một sự cam kết.

"Nếu tôi bị lộ, anh có thể từ bỏ tôi," cô nói. "Và anh sẽ mất thông tin quý giá mà anh cần. Nhưng nếu tôi thành công, tôi sẽ lấy được tất cả. Anh sẽ thắng lớn."

Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Tất nhiên, để đảm bảo sự hợp tác, tôi sẽ để lại một món quà cho anh trước khi đi gặp bạn cũ."

Lục Dao không nói gì thêm, cô xoay người bước ra khỏi phòng. Dù không có một cảnh tượng nào diễn ra, nhưng sự hấp dẫn tiềm tàng và lời hứa hẹn bí ẩn của cô đã khiến Hàn Đình cảm thấy bồn chồn.

Anh biết, cô không chỉ là một cố vấn, mà là một thách thức, một câu đố mà anh khao khát giải mã. Và anh không thể chờ đợi được cô gái này sẽ mang lại bất ngờ gì cho anh.