Lệnh thâu tóm chính thức được công bố đã giáng một đòn chí mạng vào Tập đoàn Thẩm thị. Cổ phiếu rớt không phanh. Kèm theo đó, thông tin về giao dịch hối lộ bị rò rỉ, khiến Thẩm Kính bị cảnh sát kinh tế triệu tập. Chỉ trong một ngày, đế chế của hắn ta đã lung lay đến tận gốc rễ.
Ngồi trong phòng làm việc, Lục Dao theo dõi tin tức, đôi mắt cô không thể che giấu sự thỏa mãn lạnh lùng. Đây là bước trả thù đầu tiên đã được hoàn thành. Mười năm kiên nhẫn và kế hoạch đã được đền đáp.
Hàn Đình bước vào, gương mặt anh điềm tĩnh nhưng ánh mắt rực lửa chiến thắng. "Cô đã đúng. Bằng chứng đó là đủ sức nặng. Thẩm Kính gần như đã kết thúc."
"Gần như thì chưa đủ," Lục Dao đáp, xoay ghế lại đối diện anh. "Tôi muốn hắn ta không còn gì cả. Hắn ta sẽ không chấp nhận thua cuộc dễ dàng như vậy."
Quả nhiên, ngay trong buổi chiều cùng ngày, khi tin tức về việc Thẩm Kính bị triệu tập lan truyền, Lục Dao nhận được một tin nhắn nặc danh với địa điểm hẹn. Nội dung chỉ vỏn vẹn: "Cơ hội cuối cùng để nói chuyện. Về kiếp trước của em."
Lục Dao siết chặt điện thoại. Chỉ có Thẩm Kính mới có thể đưa ra một lời thách thức mờ ám liên quan đến quá khứ của cô, ngay cả khi hắn ta không biết cô đã trọng sinh.
Cô lập tức đi đến phòng của Hàn Đình, thấy anh đang họp trực tuyến. Cô ra hiệu cho anh, vẻ mặt nghiêm trọng. Hàn Đình ra hiệu cho đối tác chờ, rồi ngắt mic.
"Chuyện gì?" anh hỏi, giọng nói cảnh giác.
"Thẩm Kính đang cố gắng lôi kéo tôi," Lục Dao đưa tin nhắn cho anh xem. "Hắn ta đang tuyệt vọng và muốn gặp tôi để thương lượng. Tôi sẽ đi gặp hắn ta."
"Không được!" Hàn Đình đột ngột nói, giọng anh đầy dứt khoát. "Hắn ta giờ là một kẻ cùng đường. Hắn ta có thể làm bất cứ điều gì để trả thù cô, hoặc để lợi dụng cô lần cuối. Cô không được phép mạo hiểm."
"Anh quên giao dịch của chúng ta rồi sao?" Lục Dao nhướng mày. "Tôi là 'cánh tay phải trong bóng tối'. Tôi cần đi để lấy thêm bằng chứng hoặc để khiến hắn ta mắc thêm sai lầm. Tôi biết cách đối phó với hắn."
Hàn Đình tiến lại gần cô, ánh mắt anh lộ rõ sự chiếm hữu. "Cô là của tôi, Lục Dao. Tôi không chấp nhận việc cô gặp mặt người đàn ông khác, đặc biệt là kẻ thù đang cố gắng phá hủy tôi."
"Đó là sự ghen tuông vô lý, hay sự bảo vệ có tính toán?" Lục Dao khiêu khích. "Anh sợ mất tôi, hay sợ mất thông tin tôi mang lại?"
Hàn Đình nhìn cô, anh biết cô đang dùng sự nghi ngờ để đẩy anh vào thế khó. Nhưng lần này, sự tức giận trong anh là thật.
"Cả hai. Và cô đang làm tôi nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua," anh thì thầm, giọng nói mang theo sự đe dọa nhẹ. "Cô đã chứng minh được sự trung thành của mình. Đừng làm nó bị nghi ngờ chỉ vì một hành động liều lĩnh."
Tuy nhiên, Hàn Đình hiểu rằng anh không thể ngăn cản cô bằng vũ lực.
"Được. Tôi đồng ý," anh nói, giọng anh đầy cam chịu. "Nhưng tôi sẽ cho vệ sĩ đi cùng cô. Và cô sẽ đeo thiết bị nghe lén. Bất cứ điều gì hắn ta nói, tôi muốn nghe thấy. Nếu hắn ta chạm vào cô... dù chỉ một sợi tóc, tôi sẽ cho người đưa hắn ta vào tù ngay lập tức."
Lục Dao gật đầu, chấp nhận sự sắp xếp này. Cô biết sự bảo vệ của anh là một dấu hiệu tốt, cả về mặt chiến lược lẫn cảm xúc.
Tại địa điểm hẹn – một quán bar vắng vẻ, khuất nẻo.
Lục Dao bước vào một mình. Thẩm Kính ngồi ở chiếc bàn trong góc tối, gương mặt hắn ta tiều tụy, không còn vẻ tự mãn như trước.
"Lục Dao... Cuối cùng em cũng đến," hắn ta nói, giọng hắn khản đặc. "Anh biết em đang làm gì. Anh biết em đang trả thù."
"Tôi chỉ làm việc của mình, Thẩm tổng," Lục Dao lạnh lùng đáp. "Anh tự mình làm sụp đổ công ty của mình. Đừng đổ lỗi cho tôi."
"Vì Hàn Đình!" Thẩm Kính đập mạnh tay xuống bàn. "Em đến với hắn ta chỉ vì quyền lực! Quay lại đây, Lục Dao. Anh sẽ cho em tất cả. Anh sẽ cưới em, sẽ cùng em xây dựng lại tất cả. Chúng ta mới là của nhau!"
Ánh mắt Lục Dao lộ rõ sự khinh miệt. "Anh quên rồi sao, Thẩm Kính? Chính anh đã đẩy tôi xuống địa ngục. Tôi không phải là Lục Dao yếu đuối của ngày xưa nữa. Tôi không cần tình yêu rẻ tiền hay sự hối lỗi giả tạo của anh."
Thẩm Kính cười điên dại. Hắn ta đứng dậy, cố gắng túm lấy tay cô.
"Em yêu, em đã thay đổi. Anh biết em vẫn còn tình cảm với anh. Mối quan hệ với Hàn Đình chỉ là một trò đùa, phải không? Quay lại đây, anh sẽ cho em những thứ mà hắn ta không thể cho..."
Lục Dao tránh đi, giữ khoảng cách. "Đừng chạm vào tôi, Thẩm Kính. Anh không xứng đáng."
Kế hoạch của cô đã thành công: hắn ta đang tuyệt vọng. Cô đã có đủ lời thú nhận và bằng chứng về sự tuyệt vọng của hắn.
Đột nhiên, cửa quán bar bật mở. Một người đàn ông mặc đồ đen bước vào, cùng với một vài người đi cùng. Không phải vệ sĩ của Hàn Đình, mà là người của Thẩm Kính.
"Anh sẽ không để em đi đâu cả, Lục Dao," Thẩm Kính nhếch mép. "Làm người phụ nữ của anh dưới sự che chở của Hàn Đình, hay làm vợ của anh trong tù? Em chọn đi."
Lục Dao biết cô đã bị mắc bẫy. Ngay lúc đó, điện thoại trong túi cô rung lên, là một tin nhắn từ Hàn Đình:
B: Tôi đã cảnh báo cô. Trò chơi kết thúc. Vẫn giữ vị trí đó.
Và gần như ngay lập tức, một đội xe hơi màu đen lướt đến trước quán bar. Hàn Đình không mặc vest, anh chỉ mặc áo khoác da, bước ra từ chiếc xe với vẻ mặt giận dữ, tàn nhẫn chưa từng thấy.
"Thẩm Kính," giọng anh vang vọng trong quán bar. "Buông cô ấy ra. Cô ấy là của tôi."
Cuộc đối đầu không còn là thương vụ kinh doanh. Nó đã trở thành một trận chiến chiếm hữu dữ dội.