Lục Dao đứng đối diện Hàn Đình, cảm thấy toàn thân mình sôi lên vì tức giận. Sự trọng sinh đã cho cô trí tuệ và cơ hội, nhưng lại không thể xóa bỏ hoàn toàn cảm giác bất lực khi đối diện với quyền lực tuyệt đối.
"Anh muốn sự hài lòng?" Lục Dao hỏi, giọng cô khẽ rung lên. "Anh muốn tôi chứng minh sự trung thành, không phải bằng thông tin, mà bằng cách tôi phục tùng ý muốn cá nhân của anh?"
Hàn Đình không trả lời, ánh mắt anh tối sầm lại, giữ nguyên sự thách thức.
"Được thôi," Lục Dao thở ra một hơi, chấp nhận rủi ro. "Tôi sẽ chứng minh sự trung thành của mình, theo cách mà anh yêu cầu. Nhưng đổi lại, anh phải hứa với tôi một điều."
Cô bước lại gần anh, xóa bỏ mọi khoảng cách còn sót lại. Lần này, không còn là diễn kịch hay thao túng bên ngoài, mà là một hành động dấn thân. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng kéo chiếc cà vạt của anh xuống.
"Ngày mai, khi bình minh lên, anh sẽ tiến hành thâu tóm Thẩm thị. Không trì hoãn. Anh phải tin vào khả năng của tôi."
Hàn Đình giữ tay cô, anh cảm nhận được sự mềm mại của da thịt cô dưới lớp lụa. Anh hiểu ý cô. Cô đang dùng chính cơ thể và sự hấp dẫn của mình làm vật trao đổi cho một thương vụ kinh doanh. Sự trơ tráo và táo bạo này khiến anh vừa bị kích thích, vừa cảm thấy bị xúc phạm bởi chính sự lạnh lùng đó.
"Cô đang mặc cả thứ không nên mặc cả, Lục Dao," Hàn Đình nói, giọng anh khàn và trầm.
"Tôi đang mặc cả thứ mà anh thèm muốn nhất lúc này," cô đáp trả, ánh mắt cô không hề lùi bước, sự kiêu ngạo của kẻ săn mồi vẫn còn đó. "Anh không tin vào lời nói của tôi, vậy hãy để tôi dùng hành động để xóa tan sự nghi ngờ của anh."
Cô buông cà vạt, chuyển sang cởi khuy áo sơ mi của anh, chậm rãi và dứt khoát.
"Hãy để sự thỏa mãn này trở thành bằng chứng, Hàn Đình. Hãy để anh thấy, tôi thuộc về anh đủ để anh tin tưởng vào những gì tôi nói."
Hàn Đình không thể chịu đựng thêm sự khiêu khích này. Anh biết cô đang cố gắng điều khiển mình, nhưng anh cũng bị cuốn hút bởi ngọn lửa nguy hiểm trong cô. Anh nắm lấy eo cô, kéo mạnh cô áp sát vào người mình.
"Cô phải nhớ kỹ, Lục Dao," anh gằn giọng, "khi cô bước vào ranh giới này, không còn luật lệ của hợp đồng. Chỉ còn lại bản năng. Và tôi không phải là một người đàn ông dễ dàng thỏa mãn."
Anh cúi xuống, không cho cô cơ hội nói thêm lời nào. Nụ hôn của anh không phải là sự dịu dàng, mà là sự chiếm đoạt, sự kiểm soát mà anh đã kìm nén bấy lâu nay. Lục Dao bị cuốn vào sự mãnh liệt đó. Cô biết mình đang làm gì, nhưng sự khao khát thể xác từ người đàn ông quyền lực này mạnh hơn mọi lý trí.
Sự trừng phạt giả tạo của Hàn Đình đã biến thành ngọn lửa bùng cháy trong phòng khách. Mọi thứ trở nên mờ ảo, chỉ còn lại hơi thở nặng nề và sự va chạm. Lục Dao cảm nhận được sức mạnh và sự giận dữ bị kiềm nén của anh, và cô đáp lại bằng sự mãnh liệt của riêng mình, như một lời khẳng định: Tôi kiểm soát. Tôi không phải là nạn nhân.
Tấm thảm nhung dưới chân, ánh đèn đêm mờ ảo của thành phố qua cửa sổ kính, tất cả chứng kiến khoảnh khắc ranh giới giữa trả thù và cám dỗ bị xóa nhòa.
Sáng hôm sau.
Lục Dao thức dậy trong phòng ngủ chính, cơ thể cô đau nhức nhưng tinh thần lại tỉnh táo một cách kỳ lạ. Cô nhìn sang bên cạnh. Hàn Đình đã dậy.
Cô ngồi dậy, chiếc áo sơ mi của anh được đặt gọn gàng trên thành giường. Căn phòng yên tĩnh, không có dấu hiệu của sự điên cuồng đêm qua.
Bên dưới chiếc áo sơ mi là một mảnh giấy nhỏ, chữ viết mạnh mẽ và sắc nét của anh:
Lục Dao. Cô đã thắng. Thông tin của cô rất quý giá, và sự phục tùng của cô cũng vậy. Sáng nay, lệnh thâu tóm Thẩm thị đã được ban hành.
Lòng Lục Dao trào dâng một cảm xúc phức tạp: sự chiến thắng, và một chút hụt hẫng không thể gọi tên. Cô đã đạt được mục đích. Kế hoạch trả thù lại được tiếp tục.
Cô rời khỏi phòng, mặc chiếc áo choàng. Hàn Đình đang đứng trong phòng làm việc, mặc vest chỉnh tề, đang nói chuyện điện thoại với giọng điệu quyết đoán, dứt khoát.
Anh nhìn thấy cô, và ngắt điện thoại. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng như trước, mà pha trộn giữa sự mệt mỏi sau một đêm bùng cháy và một sự hài lòng sâu sắc.
"Cô có vẻ thỏa mãn với kết quả," Hàn Đình nói, dựa người vào bàn làm việc.
"Cũng như anh," Lục Dao đáp lại. "Cơ thể anh đang nói điều đó, Chủ tịch Hàn."
Hàn Đình nhếch mép. "Đừng quên phần thỏa thuận của cô. Tài khoản ngân hàng của Thẩm Kính đã bị phong tỏa. Bằng chứng hối lộ đã bị rò rỉ. Thẩm thị đang sụp đổ. Cô đang làm rất tốt công việc của mình."
"Và tôi sẽ tiếp tục làm tốt hơn nữa," Lục Dao khẳng định. "Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi Thẩm Kính mất hết tất cả."
Tuy nhiên, cô biết rằng, sau đêm qua, mối quan hệ của họ đã thay đổi. Nó không còn chỉ là hợp đồng. Nó đã trở thành một cuộc chiến dục vọng và tình cảm mà cả hai đều đang cố gắng phủ nhận.