Edit: Hạ Vy______Chương 113: Chuyện cũ quen nhau từ nhỏ như giấc mộng. Mộ Chi Minh nghe thấy Cố Hách Viêm nói như vậy ngẩng ngơ một lát, sau đó cười nói: "Ngươi thẳng thắn như vậy, ta mừng rỡ như điên, chỉ là cây bồ đề này vô duyên với ta, không biết vì sao Tướng quân nhìn nó lại nghĩ đến ta?"Cố Hách Viêm: "... Vô duyên?"Lúc hắn nói ra hai chữ này, trong giọng nói đều là sự mất mát và uể oải khó kiềm nén, như thể đang bị người khác đối xử một cách phụ lòng. Trong lòng Mộ Chi Minh "lộp bộp" một tiếng, vội vàng lấy lòng mà cười nói: "Là ta ngu dốt, nếu Tướng quân không chê thì có thể chỉ điểm cho ta vài thứ."Cố Hách Viêm nhìn y một cái lại quay đầu nhìn về phía dưới cây bồ đề, Mộ Chi Minh nhìn theo ánh mắt hắn, chỉ thấy một khoảng trống không, không có vật gì, càng thêm hoang mang.