Edit: Hạ Vy_____Chương 114: Hôn sự nối tiếp nhau. Cảnh xuân nhuộm lá, chim én ngậm bùn xuân, dưới cây bồ đề, Mộ Chi Minh tự hỏi nửa ngày mới mơ hồ nhớ ra cái gì đó: “Trước khi bệnh nặng, hình như ta có gặp một hài tử lớn hơn ta ở cổ tháp này.” Cố Hách Viêm: “Đúng vậy.” “Chẳng lẽ hài tử đó là ngươi?” Mộ Chi Minh hỏi. Cố Hách Viêm gật đầu. “A?! Ta thuận miệng một đoán, nhưng thật sự là thật sao?” Mộ Chi Minh vừa mừng vừa sợ, “Cho nên nơi này là nơi lần đầu chúng ta gặp nhau?” Cố Hách Viêm: “Đúng vậy.” Mộ Chi Minh nhìn quanh bốn phía, ý cười tựa nước xuân mênh mông tẩm mây xuân nói: “Bình thường biết mặt đông phong, ta thích chỗ này, về sau chúng ta thường đến đây đi.” Cố Hách Viêm: “Được.” Mộ Chi Minh bóp cổ tay thở dài: “Ai, sao ta có thể quên chuyện quan trọng như vậy chứ... khụ khụ...” Bỗng nhiên không biết từ đâu thổi tới một trận gió lạnh, thổi đến nỗi Mộ Chi Minh không nhịn được mà rùng mình một cái, ho khan lên.