Edit: Hạ Vy______Chương 94: Một cây gân* không thể thay đổi.(*Một cây gân [一根筋]: cứng rắn, bướng bỉnh. Theo Baidu.) "Khoan đã." Bị Mộ Chi Minh cưỡng hôn Cố Hách Viêm quay đầu, hắn hít vào một hơi thật sâu, cố gắng hết sức để duy trì bình tĩnh, "Ngươi say." "Đúng vậy, ta say." Mộ tiểu công tử bừa bãi cong mắt tươi cười, mổ một ngụm lên sườn mặt của Cố Hách Viêm, sau đó càng làm càng lớn mật hơn, vươn tay kéo đai lưng của Cố Hách Viêm, làm quần áo hắn trở nên dúm dó, lộn xộn. Cố Hách Viêm kinh ngạc, sau khi phục hồi tinh thần lại bèn đè tay Mộ Chi Minh xuống, trầm giọng nói: "Đừng xằng bậy." Mộ tiểu công tử ương bướng, lời lẽ chính đáng: "Ta không có."Cố Hách Viêm: "Ngươi say hoàn toàn không biết bản thân đang làm cái gì."