Edit: Hạ Vy______Chương 95: Thật kinh thế hãi tục.Sáng sớm hôm sau, lúc sắc trời còn chưa tỏ, Mộ Chi Minh chậm rãi mở đôi mắt buồn ngủ có chút sưng to của mình ra, sau khi xúc giác thân thể trở lại y cảm thấy tay chân không biết vì sao mà bủn rủn không có khí lực, ngực vào eo có vài chỗ không biết vì gì mà đau đớn vô cùng. Kim luân chưa ra ánh nến đã tắt, trong doanh trướng mơ màng không có ánh sáng, đống hỗn dộn của ngày hôm qua đã được dọn dẹp sạch sẽ, tuy chăn đệm có chút nhăng nhúm nhưng đã được trải lại chỉnh tề, trên người Mộ Chi Minh mặc một bộ trung y sạch sẽ che dấu đi dấu vết đ*ng t*nh đêm qua, khiến y không biết đã có chuyện gì xảy ra. "Ưʍ..." Cổ họng y không kìm được mà rêи ɾỉ một tiếng, chậm rãi cử động thân thể rời giường, nhìn quanh bốn phía, tay phải y đặt lên trán cố nhớ lại sự kiện xảy ra tối qua, nhưng khi nhìn thấy những chuyện trước mắt Mộ Chi Minh bèn cảm thấy một bụng nghi hoặc.