“Ôn Uyển, cô không biết sao? Thiên Kỳ là con của tôi và Minh Vũ đấy.”
“Đứa con đoản mệnh của cô, thật ra là do chính tay tôi g**t ch*t.”
“Dựa vào cái gì mà cô có thể gả cho Minh Vũ, có thể chiếm giữ thân phận phu nhân Phó gia lâu như vậy?”
“Tất cả những thứ này vốn dĩ đều là của tôi.”
“Nếu năm đó tôi không thể gả cho anh ấy, sao anh ấy có thể cưới cô?”
“Cả đời này cô cũng không thể sánh bằng tôi, kiếp sau, đừng có ngu ngốc như vậy nữa.”
Mắt Ôn Uyển co rút dữ dội, cô không thể tin được nhìn người phụ nữ trước mặt.
Năm đó Phó Minh Vũ đưa Bạch Vi về nhà, nói cô ta là vợ của người anh em tốt của mình, người anh em ấy đã ra chiến trường và hy sinh, để lại mẹ góa con côi không ai chăm sóc, anh ta thấy đáng thương nên muốn đón về nhà.
Ôn Uyển chưa bao giờ nghi ngờ Phó Minh Vũ.