Kiếp trước, vừa mới kết hôn được ba tháng, Phó Minh Vũ đã đưa về một người phụ nữ, nói rằng đó là vợ goá cùng con của người anh em tốt đã qua đời, cần tạm thời ở nhờ trong nhà họ. Ôn Uyển cứ ngỡ anh ta vì lòng nhân hậu, không những chấp nhận mẹ con họ, mà còn tận tâm tận lực chăm sóc, thậm chí ngay cả công việc của mình cũng nhường lại cho đối phương. Mãi đến ngày chết, cô mới biết, người phụ nữ ấy hóa ra chính là “bạch nguyệt quang” trong lòng Phó Minh Vũ.