Cổ họng Ôn Uyển khó chịu vô cùng, nói chuyện cũng thấy đau.
Nghe vậy, Phó Minh Vũ vội vàng đi rót nước cho cô.
Sau khi uống hết một cốc nước, Ôn Uyển mới cảm thấy cổ họng dễ chịu hơn một chút.
Cô ho khan hai tiếng, sắc mặt vẫn tái nhợt.
“Anh về đi, cứ để mẹ em qua chăm sóc em là được. Nhà còn cần anh chăm sóc, mẹ của anh không có người chăm sóc không được.” Giọng Ôn Uyển khàn khàn, tỏ ra vô cùng kháng cự Phó Minh Vũ.
Đáng tiếc, Phó Minh Vũ không hề nhận ra.
Nghe cô nói vậy, anh ta còn tưởng cô đã tha thứ cho mình, lập tức lộ vẻ mặt vui mừng: “Uyển Uyển, anh biết em là người tốt nhất, lương thiện nhất.”
“Em yên tâm, hôm nay anh ở đây với em, việc nhà anh đã nhờ hàng xóm giúp đỡ, sẽ không sao đâu. Ngày mai, để mẹ vợ qua đây, anh sẽ rời đi.”
Phó Minh Vũ vừa nói vừa đưa tay muốn ôm Ôn Uyển vào lòng.