“Anh cả, em...”
“Dừng lại, anh đừng gọi tôi là anh cả. Ức h**p em gái tôi, còn muốn chúng tôi coi như không có chuyện gì xảy ra sao?”
“Phó Minh Vũ, anh tự lo liệu đi.”
Ôn Nam Thành nói xong, liền đưa Ôn Uyển rời đi.
Ôn Bắc Thành khinh thường nhổ một tiếng về phía Phó Minh Vũ, rồi đạp xe chở Thái Linh Linh rời đi.
Phó Minh Vũ nhìn mấy người đang đi xa, há miệng muốn gọi họ lại, nhưng nhất thời không biết phải nói gì.
Nghĩ đến việc Bạch Vi bị đưa đi, anh ta không kịp nghỉ ngơi, vội vàng đi tìm người để thông qua các mối quan hệ, định đưa cô ta ra ngoài trước rồi tính sau.
Một người yếu đuối như Bạch Vi, đến nơi đó thì không thể sống nổi.
Anh ta không thể trơ mắt nhìn Bạch Vi gặp chuyện.
Thiên Kỳ ở nhà khóc đến khản cả giọng, bà Phó trong phòng nhỏ bị tiếng ồn làm cho liên tục đập giường, không ngừng chửi rủa, chửi Ôn Uyển, chửi đứa bé đang khóc.