“Uyển Uyển.”
Đêm đó, Ôn Uyển ngủ rất sâu giấc.
Lý Ái Liên đã thức trông cô cả đêm, đến nửa đêm thì cơn sốt cuối cùng cũng đã hạ.
Sáng sớm hôm sau, Ôn Uyển mở mắt ra, liền nhìn thấy người mà cô không muốn gặp nhất.
Nét mặt cô trầm xuống, lạnh lùng mở miệng, “Anh đến làm gì?”
“Anh biết mình có lỗi với em, anh... anh cũng không biết phải giải thích thế nào. Biết em bị bệnh, anh đặc biệt đến thăm em, anh đã nấu cháo cho em, em ăn một chút được không?” Phó Minh Vũ nở nụ cười lấy lòng, đưa bình giữ nhiệt trong tay qua.
Ôn Uyển chỉ lạnh lùng cười một tiếng, “Tôi từ trước đến nay chưa từng thích ăn cháo.”
Phó Minh Vũ sững sờ, “Đúng vậy, anh xin lỗi, anh...”
“Anh không cần nói xin lỗi, anh không có lỗi với tôi, có lẽ giữa chúng ta vốn dĩ không hợp nhau.”