MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ YêuChương 1: GIAO DỊCH DƯỚI ÁNH ĐÈN FLASH

Trùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 1: GIAO DỊCH DƯỚI ÁNH ĐÈN FLASH

1,562 từ · ~8 phút đọc

Macau – nơi được mệnh danh là Las Vegas của phương Đông, một thành phố chưa bao giờ biết đến định nghĩa của từ "ngủ".

Đêm nay, Macau không có sao, chỉ có ánh đèn neon rực rỡ từ những sòng bạc nghìn tỷ tỏa ra, nhuộm đỏ cả một vùng trời như một lời cảnh báo về sự nguy hiểm ẩn sau vẻ phù hoa. Nhìn từ trên cao, thành phố giống như một con quái vật bằng vàng đang há miệng chờ chực nuốt chửng những kẻ tham vọng. Gió biển thổi vào đất liền mang theo vị mặn mòi, nhưng khi đi qua những con phố sầm uất, nó lại bị vẩn đục bởi mùi tiền giấy, mùi rượu vang thượng hạng và mùi của những âm mưu đang sục sôi.

Tại trung tâm của sự xa xỉ ấy, khách sạn Grand Lisboa sừng sững như một đóa hoa sen khổng lồ rực rỡ. Hôm nay, sảnh chính của khách sạn được canh phòng cẩn mật hơn bao giờ hết. Những gã đàn ông mặc vest đen, tai đeo bộ đàm đứng dọc hành lang với ánh mắt sắc lẹm, sẵn sàng bóp nát bất kỳ sự đe dọa nào. Một buổi đấu giá kín của giới thượng lưu đang diễn ra, nơi những món đồ được đưa lên sàn không chỉ đơn thuần là đá quý hay cổ vật, mà đôi khi là cả mạng sống con người.

Đằng sau vẻ hào nhoáng của những quý bà khoác lông thú và những quý ông tay đeo đồng hồ triệu đô, không khí trong khán phòng đặc quánh mùi súng đạn và sự căng thẳng đến nghẹt thở.

Diệp Ninh Hinh đứng trong cánh gà, đôi bàn tay thanh mảnh siết chặt cây vĩ cầm cổ thụ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cô mặc một chiếc váy đỏ rực như máu, thiết kế cổ yếm tinh tế lộ ra bờ vai gầy mong manh và làn da trắng sứ mịn màng như ngọc thạch. Chiếc váy ôm sát lấy cơ thể thanh tân, từng đường cong đều như một tác phẩm nghệ thuật. Thế nhưng, đôi mắt cô vốn dĩ trong veo như nước hồ thu, lúc này lại phủ một tầng sương mờ mịt, chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng.

"Diệp tiểu thư, đừng để nhạc sai một nhịp." Một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang lên bên tai cô qua bộ đàm siêu nhỏ. "Cha cô đang nằm trong tay chúng tôi. Chỉ cần cô lấy được chiếc nhẫn đá mắt mèo trên tay của người đàn ông ở hàng ghế số 1, cha cô sẽ được tự do. Bằng không..."

Hắn không nói hết câu, nhưng Ninh Hinh thừa hiểu cái kết cục đẫm máu ấy. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác lồng ngực đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt. Cô không còn đường lui. Bước chân cô run rẩy tiến ra sân khấu.

Ánh đèn spotlight rực rỡ đột ngột chiếu rọi, biến cô thành tâm điểm duy nhất giữa bóng đêm của khán phòng. Sự xuất hiện của cô khiến những cuộc trò chuyện xì xào bỗng chốc im bặt. Đẹp, một vẻ đẹp thanh thuần nhưng lại vô cùng quyến rũ trong sắc đỏ rực rỡ.

Dưới hàng ghế VIP, nơi những gương mặt quyền lực nhất châu Á đang tọa lạc, không ai có thể rời mắt khỏi cô. Nhưng ở chính giữa hàng ghế số 1, có một người đàn ông vẫn ngồi tĩnh lặng như một pho tượng đá. Hắn ngồi trong bóng tối, chỉ có đốm lửa đỏ từ điếu xì gà là le lói, tỏa ra làn khói mờ ảo che lấp gương mặt.

Đó chính là Lôi Ngự Thiên.

Cái tên này là một huyền thoại sống, một kẻ nắm giữ huyết mạch của thị trường súng đạn quốc tế. Hắn không cần lên tiếng, chỉ riêng sự hiện diện cũng đủ khiến không gian xung quanh trở nên lạnh lẽo. Lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy quyền uy – đó là tất cả những gì người ta dùng để mô tả về hắn.

Tiếng đàn vĩ cầm bắt đầu vang lên. Nó không du dương như người ta mong đợi, mà lại réo rắt, đau đớn như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm. Ninh Hinh chơi bản nhạc như thể đây là hơi thở cuối cùng của mình, như thể mỗi nốt nhạc là một giọt máu đang rỉ ra từ trái tim. Cô lướt đi trên sân khấu, mỗi bước chân đều nhẹ tênh trên mặt sàn bóng loáng nhưng tâm tư lại nặng trĩu.

Khi bản nhạc dần đi đến cao trào, theo kế hoạch, Ninh Hinh tiến sát về phía hàng ghế số 1.

Lôi Ngự Thiên vẫn không hề động đậy, hắn thậm chí không thèm nghe nhạc. Hắn đang nhìn cô. Đôi mắt hắn sâu hoắm, sắc sảo như chim ưng, dường như có thể xuyên thấu qua lớp mặt nạ kiên cường mà cô đang cố gắng tạo ra để chạm vào sự run rẩy bên trong. Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy tà khí hiện ra dưới ánh lửa xì gà tàn lụi.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sảnh ngoài, làm rung chuyển cả tòa nhà. Hệ thống điện bị ngắt hoàn toàn, toàn bộ khán phòng rơi vào bóng tối mịt mù trong chớp mắt. Tiếng la hét của phụ nữ, tiếng đổ vỡ của ly tách và tiếng bước chân hỗn loạn vang lên khắp nơi.

Ninh Hinh hoảng loạn, cây đàn suýt rơi khỏi tay. Cô định tháo chạy theo bản năng thì một bàn tay to lớn, nóng hổi như lửa thiêu đột ngột tóm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh vào một hốc tường tối tăm phía sau sân khấu. Mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng trộn lẫn với mùi thuốc lá nồng đậm bao vây lấy khứu giác cô, khiến đầu óc cô choáng váng.

"Muốn chết sao?" Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên ngay sát vành tai, hơi nóng phả vào làn da nhạy cảm khiến toàn thân cô tê dại.

"Thả tôi ra... tôi phải đi cứu cha..." Ninh Hinh vùng vẫy trong vô vọng, nước mắt bắt đầu trào ra.

Người đàn ông không những không buông, ngược lại càng siết chặt eo cô hơn, ép sát cơ thể mềm mại, nóng hổi của cô vào lồng ngực rắn chắc như đá tảng của hắn. Trong bóng tối đặc quánh, cô không thể thấy rõ mặt hắn, nhưng cô cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ, hơi thở dồn dập và một sự nguy hiểm chết người đang tỏa ra từ cơ thể này.

"Diệp Ninh Hinh, mười năm rồi, em vẫn không nhận ra tôi sao?"

Ninh Hinh khựng lại. Toàn bộ dây thần kinh trên người cô như bị điện giật. Giọng nói này... quen thuộc đến mức khiến tim cô thắt lại đau đớn. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện về: Một cậu thiếu niên với gương mặt đầy máu, trên tay có một vết sẹo dài đã từng đứng chắn trước mặt cô dưới cơn mưa tầm tã mười năm trước.

"Lôi... Ngự Thiên?" Cô thốt lên, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng.

Hắn cười lạnh, một nụ cười không có lấy một chút hơi ấm, chỉ có sự chiếm hữu cực đoan. "Rất tốt. Tôi tưởng em đã quên kẻ đã từng thề sẽ bắt em phải trả giá bằng cả cuộc đời này."

Bên ngoài, tiếng súng nổ chát chúa vang lên liên tiếp. Ánh đèn flash từ súng cầm tay của thuộc hạ quét qua, để lộ bóng dáng A Sát – cận vệ thân tín của Lôi Ngự Thiên. Anh ta xuất hiện từ bóng tối như một bóng ma, khẩu súng trên tay vẫn còn bốc khói trắng. Phía sau anh ta, Tô Nhạc – bạn thân của Ninh Hinh – đang bị A Sát xách cổ áo, cậu ta khóc lóc thảm thiết vì hoảng sợ nhưng không dám hét lớn.

"Lão đại, người của chúng ta đã bao vây toàn bộ khách sạn. Đã bắt được kẻ chủ mưu định ám sát ngài và bắt cóc ông Diệp." A Sát báo cáo ngắn gọn, gương mặt không một chút cảm xúc, lạnh lùng như một cỗ máy.

Tô Nhạc vừa nhìn thấy bóng đỏ của Ninh Hinh liền định lao tới: "Hinh Hinh! Cậu có sao không? Thả bạn tôi ra đồ mặt sắt!"

Nhưng ngay lập tức, A Sát đã đưa tay chặn ngang ngực cậu, ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng đối phương khiến Tô Nhạc đứng hình tại chỗ, uất ức không nói nên lời.

Lôi Ngự Thiên chẳng thèm để ý đến xung quanh, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái đang nằm gọn trong lòng mình. Hắn cúi thấp đầu, nụ hôn thô bạo, nồng nặc mùi rượu và thuốc lá giáng xuống, trực tiếp tước đoạt hơi thở của cô ngay giữa đống đổ nát và tiếng súng đạn hỗn loạn. Đó không phải là một nụ hôn của sự che chở, mà là một sự đánh dấu chủ quyền đầy tàn nhẫn, một lời tuyên bố với cả thế giới.

"Từ giờ phút này, mạng của em, trái tim của em, tất cả đều thuộc về tôi."