1,506 từ · ~8 phút đọc
Chiếc xe limousine chống đạn màu đen xé toạc màn đêm của Macau, lao vun vút trên cây cầu Taipa vắng lặng. Bên trong xe, không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng hơi thở gấp gáp của Diệp Ninh Hinh và mùi gỗ đàn hương nồng đậm tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh.
Lôi Ngự Thiên ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo, tay vẫn cầm ly rượu vang đỏ thẫm. Hắn không nhìn cô, nhưng áp lực tỏa ra từ hắn khiến Ninh Hinh cảm thấy như mình đang ngồi cạnh một ngọn núi lửa sắp phun trào. Cô co người lại sát cửa xe, bàn tay vẫn còn run rẩy vì những mảnh kính vỡ lúc nãy.
"Đến nơi rồi." Giọng hắn trầm thấp, ngắn gọn.
Chiếc xe dừng lại trước một biệt thự uy nghi tọa lạc trên đỉnh đồi, nhìn xuống toàn cảnh cảng biển Macau rực rỡ. Đây chính là "Lôi Dinh" – nơi mà người ta đồn rằng một con ruồi cũng không thể bay qua nếu không có sự cho phép của hắn.
Lôi Ngự Thiên bước xuống xe, không đợi cô, hắn lôi mạnh tay cô kéo đi xồng xộc qua sảnh lớn. Ninh Hinh loạng choạng trên đôi giày cao gót, suýt ngã mấy lần nhưng hắn vẫn không hề giảm tốc độ.
"Buông tôi ra! Lôi Ngự Thiên, anh định làm gì?" Cô hét lên khi bị hắn đẩy vào một căn phòng ngủ rộng lớn, nơi có chiếc giường kingsize phủ ga lụa đen bóng bẩy.
Hắn đóng sầm cửa lại, khóa trái. Lôi Ngự Thiên từ từ cởi bỏ chiếc cà vạt, ánh mắt hắn lúc này không còn sự lạnh lùng của một vị chủ tịch, mà là dục vọng nguyên thủy của một kẻ săn mồi.
"Em quên rồi sao? Cha em đang ở trong tay tôi. Cuộc phẫu thuật tim của ông ấy sẽ diễn ra vào 5 giờ sáng mai... hoặc là không bao giờ."
Ninh Hinh đứng sững lại, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên gương mặt xinh đẹp. "Anh... anh dùng cha tôi để ép tôi?"
"Diệp Ninh Hinh, mười năm trước gia đình em đã nợ tôi quá nhiều. Bây giờ, tôi chỉ lấy lại tiền lãi." Hắn tiến lại gần, ngón tay thô ráp nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của mình. "Ký vào bản hợp đồng này, em sẽ có tất cả: mạng sống của cha em, sự phục hưng của Diệp gia. Cái giá duy nhất... là chính em."
Hắn ném một xấp tài liệu lên giường. Ninh Hinh nhìn lướt qua những dòng chữ lạnh lùng: Hợp đồng tình nhân... Thời hạn một năm... Không được rời khỏi Lôi Dinh... Phục vụ vô điều kiện.
Bàn tay cô cầm bút run cầm cập. Cô hận người đàn ông này, hận sự tàn nhẫn của hắn, nhưng cô không thể trơ mắt nhìn cha mình chết. Cô đặt bút ký, mỗi nét chữ như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng.
Vừa buông bút, Lôi Ngự Thiên đã tóm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng.
"Rất tốt. Bây giờ, hãy thực hiện nghĩa vụ đầu tiên của em."
Lôi Ngự Thiên không cho cô thời gian để thích nghi với sự xâm nhập đột ngột. Hắn túm lấy hai cổ tay cô, ép chặt lên đỉnh đầu chỉ bằng một bàn tay to lớn, tay còn lại luồn xuống dưới mông cô, nâng bổng lên để tạo thành một tư thế nghênh đón đầy nhục dục.
Sự thô bạo của hắn khiến Ninh Hinh thấy mình như một mảnh lụa mỏng đang bị xé rách. Hắn không dùng bao cao su, sự nóng bỏng trực tiếp từ da thịt chạm vào nhau khiến cả hai cùng rùng mình.
"Mười năm... em có biết tôi đã phát điên như thế nào không?"
Hắn nghiến răng, rồi bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và tàn khốc. Mỗi lần tiến vào đều như muốn khảm sâu vào tử cung cô, khiến Ninh Hinh chỉ biết ngửa cổ, tiếng rên rỉ vỡ vụn bị chặn đứng bởi những nụ hôn ngấu nghiến của hắn. Cảm giác trướng đầy và đau đớn ban đầu dần bị thay thế bằng một cơn ngứa ngáy lạ lùng từ sâu trong vách thịt. Dưới sự va đập điên cuồng của Lôi Ngự Thiên, nơi giao hợp của hai người bắt đầu tiết ra những dòng dịch mật trơn ướt, phát ra tiếng "bạch bạch" dâm mĩ vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
Ninh Hinh mê muội, đôi mắt phủ một lớp sương mù của nước mắt và dục vọng. Cô hận hắn, nhưng cơ thể phản trắc này lại đang run rẩy đón nhận hắn. Khi quy đầu thô to của hắn miết mạnh qua điểm G, cô hét lên một tiếng thất thanh, cả người co rút lại, âm đạo thắt chặt như muốn bóp nát "thứ nam tính" đang hoành hành bên trong.
"A... ha... dừng... dừng lại... Lôi Ngự Thiên... tôi sẽ hỏng mất..."
"Hỏng thì tôi sửa." Hắn gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì hưng phấn. Sự co thắt tuyệt vời của cô đẩy hắn tới bờ vực bùng nổ.
Hắn thình lình lật người cô lại, bắt cô quỳ rạp trên giường trong tư thế phía sau. Ánh đèn vàng chiếu rọi lên tấm lưng trần trắng muốt và vòng eo thon gọn đang bị đôi bàn tay đầy vết chai của hắn siết chặt đến in hằn dấu ngón tay. Từ góc độ này, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng nơi hai người gắn kết, gậy thịt thô dài đỏ rực đang không ngừng đâm rút vào hang động ẩm ướt, lôi kéo ra những sợi tơ tình óng ánh dính đầy trên đùi cô.
Lôi Ngự Thiên cúi xuống, cắn mạnh lên bả vai cô như muốn để lại một dấu ấn nô lệ vĩnh viễn. Động tác của hắn càng lúc càng nhanh, tiếng da thịt va chạm kịch liệt như tiếng trống dồn dập. Ninh Hinh hoàn toàn mất đi phương hướng, cô chỉ biết bám chặt vào ga giường, mông vô thức đưa đẩy theo nhịp độ của hắn.
"Em nhìn đi!" Hắn ép cô nhìn vào chiếc gương lớn đặt đối diện giường. "Nhìn xem em đang bị tôi chiếm hữu như thế nào. Diệp Ninh Hinh, dù em có chạy đến tận cùng thế giới, bên trong em cũng chỉ có thể chứa đầy dấu vết của tôi!"
Cơn khoái cảm nổ tung như pháo hoa trong đại não. Ninh Hinh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, vùng bụng dưới co thắt mãnh liệt. Cô đạt cực khoái trong sự nhục nhã và đê mê tột cùng, dòng nước ấm áp phun trào tưới đẫm lấy hắn. Ngay giây phút đó, Lôi Ngự Thiên cũng gầm lên một tiếng thỏa mãn, hắn thúc mạnh thêm vài cú cuối cùng rồi bắn thẳng những luồng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu nhất bên trong cô, lấp đầy mọi ngóc ngách của sự trống trải.
Hắn đổ ập người xuống lưng cô, hơi thở dồn dập và nóng bỏng phả vào gáy Ninh Hinh. Trong căn phòng nồng nặc mùi vị của cuộc hoan lạc, Lôi Ngự Thiên khẽ liếm vết cắn trên vai cô, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn:
"Ngày mai, cha em sẽ được cứu. Còn em... chính thức bắt đầu cuộc sống ở địa ngục cùng tôi."
Bên ngoài cửa sổ, thành phố Macau vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng trong căn phòng này, chỉ còn lại tiếng hơi thở dồn dập và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị vùi lấp bởi nụ hôn thô bạo. Một cuộc giao dịch không chỉ có tiền và mạng sống, mà còn là sự đánh cắp trái tim đầy đau đớn chính thức bắt đầu.
Trong khi đó, ở tầng dưới biệt thự. Tô Nhạc đang bị A Sát nhốt trong phòng khách phụ. Cậu điên cuồng đập cửa, miệng không ngừng mắng chửi: "Đồ mặt liệt! Anh thả tôi ra ngay! Anh có biết anh đang giúp tên ác quỷ kia làm hại bạn tôi không?"
A Sát đứng tựa lưng vào tường bên ngoài cửa, khuôn mặt không một chút gợn sóng, tay vẫn thong thả lau lau họng súng đen ngòm. Nghe tiếng mắng chửi của chàng trai nhỏ bé bên trong, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ.
"Ồn ào quá." A Sát trầm giọng nói vọng vào. "Cậu nên giữ sức mà lo cho cái mạng của mình trước đi. Nếu đại ca nghe thấy tiếng cậu, tôi không chắc mình sẽ giữ được cái lưỡi của cậu đâu."
Tô Nhạc bên trong bỗng im bặt, nhưng chỉ vài giây sau lại lẩm bẩm: "Đồ đá tảng đáng ghét... rồi tôi sẽ cho anh biết tay."
A Sát nghe tiếng lầm bầm của "con mèo nhỏ" bên trong, đôi mắt vốn dĩ lạnh lẽo bỗng thoáng qua một tia hứng thú kỳ lạ.