MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ YêuChương 10: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM (H)

Trùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 10: TRÒ CHƠI TRỐN TÌM (H)

1,293 từ · ~7 phút đọc

Đêm hôm đó, biệt thự Lôi Dinh chìm trong một bầu không khí u ám trước khi cơn bão đổ bộ. Lôi Ngự Thiên trở về muộn, trên người vương mùi thuốc súng và vị cay nồng của rượu mạnh. Cuộc thương lượng với Nam Cung Diễn và Bắc Thần Diệc dường như không mấy suôn sẻ khi những lợi ích giữa các bang phái đang bị chồng chéo.

Hắn đẩy cửa bước vào phòng ngủ. Ninh Hinh đang ngồi bên cửa sổ, ánh trăng bạc soi sáng sườn mặt thanh tú nhưng đượm buồn của cô. Hắn đi tới, từ phía sau ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô.

"Ninh Hinh, sao vẫn chưa ngủ?"

Ninh Hinh rùng mình, cô cảm nhận được sự mệt mỏi và cả sự hưng phấn điên cuồng tỏa ra từ người hắn. Cô biết, đêm nay sẽ không dễ dàng qua đi. Cô khéo léo xoay người lại, vòng tay qua cổ hắn, chủ động hôn lên bờ môi mỏng lạnh lẽo kia.

Lôi Ngự Thiên khựng lại. Đây là lần đầu tiên cô chủ động. Cảm giác bất ngờ và thỏa mãn khiến hắn như phát điên. Hắn đáp lại nụ hôn đó một cách thô bạo, như muốn nuốt chửng cô vào trong cơ thể mình.

"Em hôm nay lạ quá..." Hắn thì thầm giữa những nụ hôn, bàn tay thô ráp luồn vào trong áo ngủ của cô, ve vuốt làn da mịn màng.

Ninh Hinh nhắm mắt, cố ngăn những giọt nước mắt chảy ra. Cô đang dùng cơ thể mình để làm hắn mất cảnh giác. "Em chỉ cảm thấy... mình không nên chống đối anh mãi như vậy."

Lời nói dối ngọt ngào này là liều thuốc độc liều cao đối với Lôi Ngự Thiên. Hắn bế xốc cô lên, đặt xuống chiếc giường lụa đen rộng lớn. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, hình xăm con rắn trên cổ hắn đỏ rực lên, đôi mắt con rắn như đang xoáy sâu vào linh hồn cô.

Hắn dùng chiếc khăn lụa mềm mại buộc lỏng cổ tay cô lên đầu giường, một hành động không còn mang tính giam cầm mà giống như một nghi thức khơi mào cho cuộc vui. Ninh Hinh hơi ưỡn ngực, hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một lớp sương mờ ảo nhìn hắn. Cô vươn đầu lưỡi hồng nhuận liếm nhẹ môi mình, rồi chủ động rướn người hôn dọc theo đường xương quai hàm sắc sảo của hắn, xuống tận hình xăm con rắn đang phập phồng nơi cổ.

"Ngự Thiên... nhẹ thôi..." cô thì thầm, giọng nói như mật ngọt rót vào tai kẻ đang say men tình.

Lôi Ngự Thiên gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn. Hắn cúi xuống, đôi môi nóng bỏng bắt đầu cuộc hành trình mơn trớn. Hắn không vồ vập mà dùng đầu lưỡi phác họa lại vòng tròn quanh nhũ hoa đang run rẩy của cô, sau đó mới ngậm lấy, day nhẹ rồi mút mát như một đứa trẻ thèm khát sự vỗ về. Ninh hinh khẽ rên rỉ, những đầu ngón chân cuộn tròn lại, cảm giác tê dại lan tỏa từ khuôn ngực xuống tận bụng dưới.

Bàn tay thô ráp của hắn trượt dần xuống, luồn qua vòng eo thon gọn rồi dừng lại ở vùng tam giác mật đang bắt đầu rỉ nhựa tình. Hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng xoa nắn hạt mầm nhạy cảm, cảm nhận được sự ướt át nồng nàn của cô đang chào đón mình.

"Em thật thơm, Ninh Hinh... Đêm nay, em thuộc về tôi hoàn toàn, phải không?"

Hắn tách đôi chân cô ra, quỳ giữa hai đùi cô. Sự nam tính thô dài, nóng rực của hắn chậm rãi ma sát bên ngoài cửa mình đang khép mở, trêu đùa sự kiên nhẫn của cả hai. Ninh Hinh không còn bài xích, cô chủ động nhấc mông, khẽ cọ xát vào vật cứng rắn ấy như một lời mời gọi đầy táo bạo.

Khi Lôi Ngự Thiên từ từ tiến vào, hắn làm điều đó với một sự kiên nhẫn lạ kỳ. Hắn tận hưởng cảm giác từng thớ thịt mềm mại của cô đang mút chặt, bao bọc lấy mình. Sự xâm nhập chậm rãi nhưng sâu hoắm khiến Ninh Hinh cảm thấy như mình đang bị một ngọn lửa ấm áp nung chảy từ bên trong.

Hắn bắt đầu những nhịp đẩy nông sâu đan xen, mỗi cú thúc đều mang theo sự nâng niu. Tiếng da thịt chạm nhau nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng thở dốc đầy tình tứ. Ninh Hinh không ngừng rên rỉ những âm thanh mị hoặc, đôi tay bị trói khẽ giật mạnh chiếc khăn lụa như muốn kéo hắn lại gần hơn. Cô dùng đôi chân thon dài quấn chặt lấy thắt lưng hắn, ép cả hai khít khao không còn một kẽ hở.

Trong khoảnh khắc thăng hoa, Lôi Ngự Thiên cúi xuống hôn sâu vào môi cô, nuốt trọn những tiếng rên rỉ ngọt ngào nhất. Sự khoái cảm dâng trào như những đợt sóng vỗ vào bờ cát, dồn dập và mãnh liệt. Hắn cảm nhận được sự co thắt kịch liệt bên trong cô – một tín hiệu của sự thỏa mãn tột cùng. Hắn gầm khẽ, thúc mạnh vài cú cuối cùng rồi bắn toàn bộ tinh túy nóng hổi vào sâu trong cô, hoàn thành một cuộc giao thoa xác thịt đầy nghệ thuật và đê mê.

Ninh Hinh nằm đó, lồng ngực phập phồng, đôi mắt nhìn hắn đầy vẻ "phục tùng", nhưng sâu trong lòng cô, nhịp tim vẫn đập loạn vì kế hoạch lớn lao đang chờ đợi ngay khi con dã thú này chìm vào giấc ngủ.

Ngay khi hắn ngủ say vì mệt mỏi và tác dụng của rượu, Ninh Hinh khéo léo thoát khỏi vòng vây của hắn. Cô run rẩy tiến về phía chiếc áo vest. Tay cô run đến mức suýt làm rơi chiếc điện thoại. Cô nhanh chóng sao chép bản đồ kho đạn vào một thiết bị nhỏ mà Tô Nhạc đã đưa cho.

Đúng lúc đó, một bóng đen xuất hiện ngoài cửa sổ ban công. Ninh Hinh giật thót mình định hét lên thì thấy một gương mặt quen thuộc. Đó là Mộ Dung Trạm. Anh ta không vào trong, chỉ đứng ở bóng tối nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý.

Mộ Dung Trạm không ngăn cản cô, anh ta chỉ khẽ nhếch môi, dường như đang chờ xem màn kịch này sẽ đi về đâu. Anh ta là kẻ đứng ngoài cuộc nhưng lại nắm giữ toàn bộ quân cờ trong tay.

Ninh Hinh hoàn thành việc sao chép, vội vàng đặt mọi thứ về chỗ cũ rồi nằm lại cạnh Lôi Ngự Thiên. Trái tim cô đập nhanh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cô đã phản bội hắn, lần này nếu bị bắt lại, cô chắc chắn sẽ không còn đường sống.

Sáng hôm sau, khi Lôi Ngự Thiên thức dậy, hắn thấy Ninh hinh vẫn nằm ngoan ngoãn trong tay mình. Hắn hôn lên trán cô, hoàn toàn không biết rằng bản thân vừa bị người phụ nữ mình yêu nhất đâm một nhát sau lưng.

Ở dưới lầu, A Sát nhìn thấy Mộ Dung Trạm rời đi từ phía sau biệt thự. Anh ta nhíu mày, định báo cáo với Lôi Ngự Thiên nhưng đúng lúc đó Tô Nhạc lao ra chặn đường anh ta, ép anh ta phải đưa đi ăn sáng. Sự náo loạn của Tô Nhạc đã giúp Ninh Hinh có thêm thời gian.

Một trò chơi trốn tìm đầy máu và nước mắt đã thực sự bắt đầu giữa các ông trùm tài phiệt và người phụ nữ đang mang trong mình bí mật động trời.