707 từ · ~4 phút đọc
Macau hôm nay không có nắng, bầu trời xám xịt như đổ chì, báo hiệu một cơn bão lớn sắp quét qua vùng vịnh. Trong biệt thự Lôi Dinh, không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Diệp Ninh Hinh ngồi bên cửa sổ, bàn tay siết chặt thiết bị lưu trữ nhỏ xíu trong lòng bàn tay. Cô biết, mình đang cầm trên tay "bản án tử hình" của chính mình nếu bị phát hiện.
Đúng 10 giờ sáng, theo kế hoạch của Tô Nhạc, Ninh Hinh lấy cớ muốn đi mua sắm một số đồ dùng cá nhân. Lôi Ngự Thiên hôm nay có cuộc họp khẩn cấp tại trụ sở chính nên đã nới lỏng cảnh giác, chỉ cử A Sát và bốn vệ sĩ đi theo.
Tại trung tâm thương mại xa xỉ nhất Macau, Ninh Hinh bước vào một cửa hàng thời trang cao cấp. Tô Nhạc đã đợi sẵn ở đó, giả vờ đang lựa chọn trang phục cho bộ sưu tập mới. A Sát đứng ngoài cửa, đôi mắt sắc lẹm quan sát mọi ngóc ngách.
"Nhạc Nhạc, cầm lấy đi." Ninh Hinh khẽ nói khi giả vờ thử một chiếc khăn lụa, nhanh tay nhét thiết bị vào túi xách của Tô Nhạc.
"Hinh Hinh, cậu chắc chắn chứ? Nếu Nam Cung Diễn phản bội chúng ta..." Tô Nhạc lo lắng, mồ hôi rịn trên trán.
"Tớ không còn cách nào khác. Vì con, tớ phải đánh cược."
Nhưng cả hai không ngờ rằng, ở tầng trên của trung tâm thương mại, Bắc Thần Diệc đang đứng dựa vào lan can, nhâm nhi ly cafe và quan sát toàn bộ sự việc qua lớp kính một chiều. Hắn nhếch môi cười, một nụ cười đầy thú vị. Hắn không gọi điện cho Lôi Ngự Thiên ngay lập tức, mà thong thả lấy điện thoại ra, nhắn một tin cho Nam Cung Diễn: "Mồi đã cắn câu, nhưng có vẻ con cá này hơi nặng đấy."
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi Ninh Hinh quay trở về biệt thự. Vừa bước qua cánh cửa lớn, cô đã cảm nhận được một luồng khí lạnh thấu xương. Lôi Ngự Thiên đang ngồi ở ghế sofa giữa đại sảnh, trên bàn là chiếc điện thoại chứa dữ liệu mật của hắn. Gương mặt hắn u tối, hình xăm con rắn dưới cổ như đang co giật theo từng nhịp thở nặng nề.
"Ninh Hinh, em đi mua sắm vui chứ?" Giọng hắn bình thản đến đáng sợ.
Ninh Hinh cố giữ cho giọng mình không run: "Cũng... cũng bình thường. Sao anh lại về sớm thế?"
Lôi Ngự Thiên đứng dậy, từng bước tiến lại gần. Hắn giơ chiếc điện thoại lên: "Em có biết chiếc điện thoại này có chế độ tự động báo tin nhắn về máy chủ khi có dữ liệu bị sao chép không? Và vị trí sao chép... chính là căn phòng ngủ của chúng ta, lúc 2 giờ sáng nay."
Sắc mặt Ninh Hinh lập tức cắt không còn giọt máu. Cô lùi lại, va phải bình hoa sứ khiến nó vỡ tan tành.
"Tôi đã cho em tất cả, sự dung túng, tiền bạc, thậm chí là sự dịu dàng mà tôi chưa từng trao cho ai." Lôi Ngự Thiên bóp chặt cằm cô, đôi mắt đỏ ngầu vì bị phản bội. "Vậy mà em lại dùng chính cơ thể mình để đánh lạc hướng tôi, rồi bán đứng tôi cho Nam Cung Diễn?"
"Tôi không bán đứng anh! Tôi chỉ muốn tự do!" Ninh Hinh hét lên trong tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, A Sát áp giải Tô Nhạc vào. Thiết bị lưu trữ đã bị tịch thu. Lôi Ngự Thiên nhìn Tô Nhạc, rồi quay sang Ninh Hinh: "Em chọn đi. Em ở lại, hoặc tôi sẽ ném hắn xuống biển ngay bây giờ."
"Đừng! Lôi Ngự Thiên, làm ơn đừng hại Nhạc Nhạc!" Ninh Hinh quỳ sụp xuống, ôm lấy chân hắn khóc nức nở.
Cơn ghen và sự hận thù che mờ lý trí của Lôi Ngự Thiên. Hắn nhấc bổng cô lên, ném cô lên vai mình và bước thẳng lên lầu, bỏ mặc tiếng gào thét của Tô Nhạc và sự im lặng đầy áp lực của A Sát.