MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ YêuChương 12: CƠN THỊNH NỘ CỦA ÁC MA (H)

Trùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 12: CƠN THỊNH NỘ CỦA ÁC MA (H)

1,197 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa phòng ngủ bị đá văng, Lôi Ngự Thiên ném Ninh Hinh xuống giường. Hắn không còn một chút kiên nhẫn hay dịu dàng nào nữa. Sự phản bội của người phụ nữ hắn yêu nhất giống như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng của một ông trùm hắc bang.

"Em muốn tự do? Được, tôi sẽ cho em thấy cái giá của sự tự do mà em hằng mong ước."

Lôi Ngự Thiên thô bạo nhấn mạnh vai Ninh Hinh xuống tấm đệm, khiến cô lún sâu vào lớp lụa đen như bị vây hãm trong một vũng lầy không lối thoát. Hắn rút chiếc thắt lưng da ra, tiếng kim loại va chạm với khóa thắt lưng vang lên cạch một tiếng lạnh lẽo giữa không gian đặc quánh mùi giận dữ. Chỉ trong chớp mắt, đôi tay nhỏ bé của cô đã bị trói chặt vào đầu giường, tư thế bị động khiến lồng ngực cô phập phồng, phơi bày trọn vẹn vẻ mong manh trước con dã thú đang mất kiểm soát.

"Ngự Thiên... đừng... nghe tôi giải thích..."

Hắn không nghe, cũng chẳng muốn nghe. Hắn cúi xuống, nụ hôn của hắn không còn vị ngọt mà đắng chát vị rượu mạnh và sự tàn nhẫn. Hắn ngấu nghiến đôi môi cô đến rướm máu, đôi bàn tay to lớn bắt đầu cuộc "du ngoạn" đầy trừng phạt trên cơ thể cô. Không hề nhẹ nhàng, hắn bóp mạnh vào đôi gò bồng đảo trắng sứ, để lại những vết hằn đỏ rực như muốn khảm vào da thịt cô dấu ấn của riêng mình.

Hắn dùng lưỡi liếm láp một vòng quanh vành tai cô, rồi thình lình cắn mạnh vào bả vai. Cảm giác đau đớn khiến Ninh Hinh cong người lên, nhưng ngay sau đó, hắn lại dùng những nụ hôn ẩm ướt rải đều trên vết thương như một sự vỗ về giả tạo.

"Em dám dùng cơ thể này để lừa dối tôi? Vậy thì hãy xem, nó sẽ run rẩy vì ai!"

Hắn tách đôi chân cô ra, dùng đầu gối thô cứng chen vào giữa, ngăn chặn mọi sự phản kháng. Dù không dạo đầu, nhưng sự hưng phấn tột độ do cơn ghen tuông mang lại khiến cơ thể hắn căng cứng đến phát đau. Hắn cầm lấy sự nam tính nóng rực của mình, chầm chậm ma sát lên vùng nhạy cảm nhất của cô. Sự nóng bỏng của hắn đối đầu với sự run rẩy, ướt át của cô tạo ra những tiếng động dâm mĩ khiến lý trí Ninh Hinh dần tan rã.

Không một lời báo trước, Lôi Ngự Thiên thúc mạnh một cú lút cán.

"A...!" Ninh Hinh hét lên, đôi mắt trợn trừng vì sự thâm nhập thô bạo. Sự chật hẹp bao vây lấy hắn, rít gắt như muốn bóp nát kẻ xâm lược tàn nhẫn này.

Lôi Ngự Thiên gầm nhẹ một tiếng, hắn không vội vã di chuyển mà cúi xuống, dùng đôi môi mỏng mơn trớn từ xương quai xanh xuống đến nhũ hoa đang dựng đứng vì kích thích và sợ hãi. Hắn nhấm nháp chúng, dùng răng day nhẹ khiến Ninh Hinh không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Hắn bắt đầu những cú thúc dồn dập, mỗi nhịp đẩy đều mang theo sự cuồng bạo của một vị vua bị phản bội. Chiếc thắt lưng da siết chặt vào cổ tay cô theo từng chuyển động mãnh liệt của hắn. Lôi Ngự Thiên như muốn dùng sự giao hợp này để lấp đầy mọi khoảng trống, để găm chặt linh hồn cô vào thể xác mình.

"Nói! Em là của ai?" Hắn vừa thúc mạnh vừa gầm lên bên tai cô.

"Của... của anh... Ngự Thiên... nhẹ lại... đau..."

Sự nức nở của cô không làm hắn mềm lòng, ngược lại càng kích thích bản năng thú tính. Hắn xoay người cô lại, bắt cô quỳ rạp, đôi tay vẫn bị trói treo lên phía trên. Từ góc độ này, sự chiếm đoạt càng trở nên sâu hoắm. Hắn vỗ mạnh vào mông cô, để lại những vệt đỏ lựng, rồi lại điên cuồng đâm rút. Ninh Hinh thấy mình như một con thuyền bị sóng dữ vùi dập, cơn đau nơi bụng dưới bắt đầu nhói lên, nhưng sự khoái lạc bị cưỡng ép vẫn đẩy cô lên đỉnh cao của sự mê muội.

Trong khoảnh khắc cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của sự thăng hoa đầy tội lỗi, Lôi Ngự Thiên siết chặt lấy eo cô, bắn toàn bộ sự giận dữ và dục vọng vào sâu bên trong, như muốn dùng dòng tinh túy ấy để xích chặt cô lại mãi mãi.

Trận lôi đình kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc và mùi vị của sự chiếm hữu tan trong không gian. Hắn lạnh lùng rút ra, để mặc cô nằm đó với những vết thương lòng và cả mầm sống đang dần lung lay. Lôi Ngự Thiên ngồi dậy, châm một điếu xì gà, khói thuốc mờ ảo che lấp gương mặt đầy sát khí của hắn.

"Từ hôm nay, em sẽ bị xích chân vào căn phòng này. Không có sự cho phép của tôi, một hạt bụi cũng không được bay ra ngoài."

Hắn bước ra khỏi phòng, để lại Ninh Hinh trong bóng tối đơn độc. Cô cảm thấy vùng bụng dưới truyền đến một cơn đau âm ỉ. Nỗi sợ hãi bủa vây lấy cô.

Dưới lầu, Lôi Ngự Thiên gặp Mộ Dung Trạm đang đứng đợi. Mộ Dung Trạm nhìn vết cào trên cổ Lôi Ngự Thiên, thản nhiên nói: "Dữ liệu chưa bị phát tán. Nam Cung Diễn chưa nhận được gì cả vì Bắc Thần Diệc đã can thiệp vào đường truyền. Nhưng anh nên cẩn thận, món đồ chơi của anh... có vẻ đang mang theo một bí mật mà anh không biết đấy."

Lôi Ngự Thiên nhíu mày: "Bí mật gì?"

Mộ Dung Trạm chỉ nhún vai, để lại một câu nói đầy ẩn ý rồi rời đi: "Tự mình tìm hiểu đi. Đừng để đến lúc mất đi rồi mới hối hận như mười năm trước."

Lôi Ngự Thiên đứng lặng giữa đại sảnh, điếu xì gà cháy đến tận tay mà hắn không cảm thấy đau. Lời nói của Mộ Dung Trạm và thái độ lạ lùng của Ninh Hinh đêm qua khiến hắn bắt đầu nghi ngờ. Hắn quay lại phòng ngủ, nhìn thấy Ninh Hinh đang co rúm người, tay ôm lấy bụng, gương mặt tái xanh vì đau đớn.

"Ninh Hinh! Em sao vậy?" Hắn lao tới, sự hoảng hốt tràn ngập trong đôi mắt vốn dĩ lạnh lẽo.

"Đau... bụng tôi... đau quá..." Ninh Hinh thều thào, máu bắt đầu thấm đỏ một mảng ga giường màu đen.

Lôi Ngự Thiên như sụp đổ hoàn toàn. Hắn bế xốc cô lên, hét lớn gọi A Sát chuẩn bị xe cấp cứu. Lần đầu tiên trong đời, kẻ nắm giữ sinh mệnh của hàng ngàn người lại cảm thấy mình bất lực trước một mầm sống bé nhỏ mà hắn suýt chút nữa đã chính tay giết chết.