MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ YêuChương 13: MẦM SỐNG TRONG CƠN BÃO

Trùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 13: MẦM SỐNG TRONG CƠN BÃO

740 từ · ~4 phút đọc

Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Macau. Bên trong chiếc xe đang lao vun vút về phía bệnh viện quốc tế, Lôi Ngự Thiên ngồi bất động, đôi bàn tay luôn vững vàng khi cầm súng giờ đây lại run rẩy không thôi. Hắn ôm chặt Diệp Ninh Hinh trong lòng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vạt váy trắng của cô giờ đã thấm đẫm một màu đỏ tươi chói mắt.

"Nhanh lên! Lũ ăn hại các người lái xe kiểu gì vậy?" Hắn gầm lên với tài xế, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi.

Ninh Hinh nằm trong vòng tay hắn, gương mặt tái nhợt như giấy sáp, đôi môi không còn một chút huyết sắc. Trong cơn mê man, bàn tay cô vẫn siết chặt lấy vạt áo sơ mi của hắn như một bản năng cầu cứu cuối cùng. Mỗi nhịp thở đứt quãng của cô như một nhát dao đâm thẳng vào tim hắn.

Vừa đến bệnh viện, các bác sĩ giỏi nhất đã được A Sát điều động đứng sẵn ở cửa. Ninh Hinh được đưa thẳng vào phòng cấp cứu đặc biệt. Lôi Ngự Thiên định bước theo nhưng bị ngăn lại. Hắn đứng ngoài hành lang, nhìn cánh cửa khép lại với ánh đèn đỏ rực "Operating".

Hắn đấm mạnh vào bức tường đá lạnh lẽo, máu từ kẽ tay chảy ra nhưng hắn không hề quan tâm. Đúng lúc này, Mộ Dung Trạm bước tới, nhìn người bạn thân thiết của mình với ánh mắt phức tạp: "Anh nên bình tĩnh lại đi. Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, anh chính là kẻ giết con mình đấy."

Lôi Ngự Thiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng: "Cậu nói gì? Đứa bé? Ninh Hinh... cô ấy có thai?"

Mộ Dung Trạm thở dài: "Bác sĩ Trần đã nghi ngờ từ lâu nhưng cô ấy xin ông ấy giấu anh. Cô ấy sợ anh sẽ dùng đứa trẻ để trói buộc cô ấy suốt đời. Lôi Ngự Thiên, anh đúng là một gã tồi khi đối xử với người phụ nữ đang mang cốt nhục của mình như vậy."

Lôi Ngự Thiên ngã quỵ xuống chiếc ghế chờ. Hắn nhớ lại những lần thô bạo trên giường, nhớ lại sự điên cuồng của mình đêm qua. Hóa ra, sự chủ động bất thường của cô, sự cam chịu của cô là để bảo vệ mầm sống bé nhỏ này. Hắn đã suýt chút nữa chính tay giết chết con mình.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua dài như một thế kỷ. Cửa phòng cấp cứu mở ra, vị giáo sư già tháo khẩu trang, lau mồ hôi trên trán: "Lôi tổng, Diệp tiểu thư tạm thời đã qua cơn nguy kịch. Đứa bé... chúng tôi đã cố gắng hết sức để giữ lại, nhưng nó rất yếu. Cô ấy cần phải được chăm sóc cực kỳ đặc biệt, tuyệt đối không được để bị chấn động tâm lý hay va chạm mạnh thêm một lần nào nữa."

Lôi Ngự Thiên thở phào một cái, cả người như sụp đổ vì nhẹ nhõm. Hắn bước vào phòng bệnh, nhìn Ninh Hinh đang nằm giữa đống dây rợ và máy móc. Gương mặt cô nhỏ thốn lại, yếu ớt đến mức dường như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay đi.

Hắn quỳ xuống bên giường, áp bàn tay lạnh lẽo của cô lên mặt mình. Hình xăm con rắn dưới cổ hắn như lặn đi trong bóng tối, không còn vẻ hung tợn thường ngày. "Xin lỗi... Ninh Hinh, xin lỗi em..."

Đúng lúc này, Nam Cung Diễn bước vào phòng bệnh với một bó hoa bách hợp trắng. Gương mặt anh ta vẫn giữ vẻ thâm trầm khó đoán: "Nghe tin người đẹp gặp nạn, tôi đến thăm. Lôi đại ca, xem ra anh không bảo vệ nổi món đồ chơi của mình rồi."

Lôi Ngự Thiên không ngẩng đầu, giọng nói lạnh thấu xương: "Nam Cung Diễn, nếu không muốn cảng biển của cậu bị nổ tung ngay trong đêm nay, thì cút khỏi đây ngay lập tức."

Nam Cung Diễn nhún vai, để lại bó hoa rồi rời đi. Trước khi ra cửa, anh ta liếc nhìn Ninh Hinh một cái, trong mắt thoáng qua một tia tia tính toán. Anh ta biết, đứa trẻ này chính là điểm yếu chí mạng nhất của Lôi Ngự Thiên.