764 từ · ~4 phút đọc
Một tuần sau, Ninh Hinh được đưa về biệt thự Lôi Dinh để dưỡng thai. Lôi Ngự Thiên đã thay đổi hoàn toàn căn phòng ngủ của họ. Mọi góc cạnh sắc nhọn đều được bọc lại bằng đệm mềm, sàn nhà được trải thảm lông cừu dày dặn, và khắp nơi đều tràn ngập hương hoa nhài nhẹ nhàng mà cô yêu thích thay vì mùi khói thuốc nồng nặc.
Hắn bỏ hết mọi công việc, thậm chí cả cuộc họp quan trọng với Bắc Thần Diệc, để ở nhà chăm sóc cô. Hắn tự tay đút cho cô từng thìa cháo, tự tay chải tóc cho cô, nhưng Ninh Hinh vẫn không nói một lời nào. Ánh mắt cô nhìn hắn chỉ có sự sợ hãi và lạnh lẽo.
Tối hôm đó, trời mưa tầm tã. Ninh Hinh đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy vì tiếng sấm. Cô thấy Lôi Ngự Thiên đang ngồi cạnh giường, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.
"Đừng... đừng chạm vào tôi..." Cô co người lại, tay ôm chặt lấy bụng.
"Tôi không hại em." Lôi Ngự Thiên trầm giọng, sự thô bạo ngày thường đã hoàn toàn biến mất. Hắn nhẹ nhàng leo lên giường, kéo cô vào lòng, một cách nâng niu và cẩn thận như đang ôm một báu vật dễ vỡ. "Ninh Hinh, chúng ta bắt đầu lại được không? Vì con, tôi sẽ thay đổi."
Ninh Hinh bật khóc, những uất ức kìm nén bấy lâu vỡ òa: "Anh nói thay đổi? Anh giết người, anh giam cầm tôi, anh suýt giết cả con mình... làm sao tôi tin anh đây?"
Lôi Ngự Thiên không bào chữa, hắn chỉ lặng lẽ hôn lên những giọt nước mắt của cô. Bàn tay to lớn của hắn đặt nhẹ lên bụng cô, cảm nhận sự tồn tại kỳ diệu của mầm sống.
Hắn bắt đầu hôn lên cổ cô, nụ hôn dịu dàng và đầy hối lỗi. Sự va chạm của làn da nóng rực khiến Ninh Hinh dần dần bình tĩnh lại. Dưới tác động của hormone khi mang thai, cơ thể cô trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Lôi Ngự Thiên nhận ra sự thay đổi đó, hắn chậm rãi cởi bỏ lớp áo ngủ của cô, để lộ làn da trắng sứ giờ đã đầy đặn hơn một chút.
"Nhẹ thôi... bác sĩ nói..." Ninh Hinh thều thào, đôi mắt phủ một tầng sương mờ.
"Tôi biết, tôi sẽ chỉ chạm vào em thật khẽ."
Hắn dùng đôi môi của mình du ngoạn trên khắp cơ thể cô, từ đôi vai gầy đến vùng bụng hơi nhô lên, đặt vào đó một nụ hôn tôn thờ. Lần này, sự xâm nhập diễn ra vô cùng chậm rãi và nông sâu vừa phải, hắn lo sợ sẽ làm tổn thương cô và đứa bé.
Ninh Hinh cảm nhận được sự nâng niu chưa từng có từ người đàn ông này. Không có sự thô bạo, không có sự trừng phạt, chỉ có những tiếng thở dốc đầy yêu thương và những lời thì thầm vỗ về. Sự thăng hoa diễn ra trong yên lặng nhưng lại mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào hết. Cô cảm nhận được nhịp tim của hắn đang đập mạnh mẽ sát bên tai, và lần đầu tiên cô thấy hình xăm con rắn trên cổ hắn không còn đáng sợ nữa, mà dường như nó đang bảo vệ lấy cô.
Kết thúc trận ân ái dịu dàng, Lôi Ngự Thiên ôm chặt lấy cô, mồ hôi đầm đìa nhưng đôi mắt lại sáng rực sự kiên định: "Ninh Hinh, từ giờ tôi sẽ là lá chắn cho em và con. Bất kể là Nam Cung Diễn hay ai, nếu dám chạm vào em, tôi sẽ bước qua xác bọn chúng."
Sáng sớm hôm sau, A Sát đứng ngoài cửa báo cáo: "Lão đại, Tô Nhạc đã trốn thoát khỏi sự giám sát của tôi và có vẻ như đang được người của Bắc Thần Diệc bảo vệ."
Lôi Ngự Thiên nhíu mày. Hắn biết, sóng gió vẫn chưa thực sự qua đi. Những người bạn, những đối tác trong Tứ Đại Tài Phiệt đang bắt đầu dùng những nước cờ hiểm hóc nhất để tấn công vào điểm yếu duy nhất của hắn.
Ninh Hinh ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ mờ sương, trong lòng dâng lên một nỗi bất an linh tính. Cô có được sự sủng ái cực hạn của ác ma, nhưng cái giá phải trả có lẽ sẽ là một cuộc chiến đẫm máu mà cô không bao giờ muốn thấy.