MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ YêuChương 4: SỰ KHÁNG CỰ VÔ VỌNG (H)

Trùm Hắc Bang Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 4: SỰ KHÁNG CỰ VÔ VỌNG (H)

1,155 từ · ~6 phút đọc

Những ngày tiếp theo đối với Ninh Hinh là một chuỗi bi kịch đầy xa hoa. Cô có tất cả mọi thứ: trang sức, quần áo, thức ăn thượng hạng, nhưng cô không có quyền bước chân ra khỏi cánh cổng Lôi Dinh.

Tô Nhạc – bạn thân của cô – cũng bị giữ lại ở một khu nhà khác trong biệt thự. A Sát là người trực tiếp quản lý Tô Nhạc. Những lúc hiếm hoi được gặp bạn, Ninh Hinh chỉ thấy Tô Nhạc mặt mày đỏ gay, miệng không ngừng mắng chửi "tên mặt liệt" A Sát, nhưng dường như chàng stylist này cũng bắt đầu "quen" với sự quản giáo khắc nghiệt đó.

Tối hôm đó, Lôi Ngự Thiên trở về trong tình trạng hơi rượu nồng nặc. Hắn không nói một lời, xông thẳng vào phòng cô khi cô đang chuẩn bị đi ngủ.

"Lôi Ngự Thiên, anh uống quá nhiều rồi." Ninh Hinh cố gắng đẩy hắn ra khi hắn vùi đầu vào cổ cô, nhưng sức mạnh của hắn là tuyệt đối.

Mùi rượu vang đỏ quyện cùng hương nước hoa nhãn hiệu Le Labo vỡ nát trên sàn tạo thành một thứ hỗn hợp mùi hương gây nghiện và đầy kích thích. Lôi Ngự Thiên ép chặt lưng Ninh Hinh xuống mặt bàn đá cẩm thạch lạnh buốt, khiến cô khẽ rùng mình. Trong chiếc gương lớn đối diện, hình ảnh phản chiếu hiện lên đầy nhục dục: một người đàn ông to lớn với bờ vai rộng đang bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé, trắng sứ của người thiếu nữ.

"Lôi Ngự Thiên... đừng ở đây... làm ơn..." Ninh Hinh thút thít, hai tay cô vô vọng bấu víu vào mép bàn.

Hắn không đáp, ánh mắt đỏ ngầu dán chặt vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng của cô trong gương. Hắn thô bạo gạt phăng tất cả những món mỹ phẩm còn lại sang một bên, tạo ra một khoảng trống lạnh lẽo rồi nhấc bổng cô ngồi lên đó. Sự tương phản giữa mặt đá lạnh ngắt và hơi nóng hừng hực từ cơ thể hắn khiến Ninh Hinh run rẩy dữ dội hơn.

Hắn tách đôi chân cô ra, chen vào giữa. Bàn tay thô ráp của hắn không chút lưu tình mà thò vào bên dưới lớp vải rách nát, trực tiếp thâm nhập vào vùng đất ẩm ướt đang run rẩy.

"Ưm...!" Ninh Hinh cắn chặt môi, đầu gối cô vô thức kẹp lấy hông hắn.

Lôi Ngự Thiên nhếch môi, nụ cười mang theo sự điên cuồng của kẻ chiến thắng. Hắn cúi xuống, không hôn môi mà lại ngậm lấy vành tai cô, thì thầm bằng chất giọng khàn đặc: "Em nhìn vào gương đi. Nhìn xem em đang ướt át vì ai? Cơ thể em trung thực hơn cái miệng bướng bỉnh này nhiều."

Nói rồi, hắn không cho cô thời gian chuẩn bị, trực tiếp giải phóng sự nam tính đang căng cứng của mình, thúc mạnh một cú lút cán vào sâu trong âm đạo chật hẹp.

"A...!" Một tiếng hét vỡ vụn vang lên.

Sự thâm nhập thô bạo khiến Ninh hinh tưởng chừng như mình bị xé làm đôi. Mặt bàn trang điểm rung lên bần bật theo từng nhịp đẩy điên cuồng của hắn. Lôi Ngự Thiên như một con dã thú bị bỏ đói mười năm, hắn không cần dạo đầu, không cần dịu dàng, mỗi cú thúc đều mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu tuyệt đối.

Tấm lưng trần của cô cọ xát vào mặt kính lạnh lẽo, trong khi phía trước lại bị thiêu cháy bởi lồng ngực rắn chắc của hắn. Sự đối lập giữa nóng và lạnh, giữa đau đớn và khoái cảm khiến đại não Ninh Hinh trở nên trống rỗng. Những tiếng "bạch bạch" dâm mĩ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông.

Hắn bỗng túm lấy tóc cô, ép cô ngửa cổ ra sau để nhìn thẳng vào gương. "Nhìn xem, Ninh Hinh! Nhìn xem tôi đang đâm sâu vào em như thế nào!"

Trong gương, cô thấy cảnh tượng giao hợp đầy hỗn loạn. Thân hình hắn xăm trổ con rắn đỏ rực như đang sống dậy, quấn quýt lấy làn da trắng nõn của cô. Cơn khoái cảm bị cưỡng ép bắt đầu trào dâng, khiến những thớ cơ bên trong cô co thắt kịch liệt, bóp nghẹt lấy thứ to lớn của hắn.

Lôi Ngự Thiên gầm lên, tốc độ thúc đẩy tăng lên đến mức cực hạn. Hắn xoay người cô lại, bắt cô chống tay lên mặt bàn, quỳ rạp điên cuồng từ phía sau. Từ góc độ này, hắn có thể thấy rõ ràng nơi hai người gắn kết, dịch tình và máu rỉ ra từ vết thương trên vai cô hòa quyện vào nhau, tạo nên một khung cảnh tàn nhẫn nhưng đầy mê hoặc.

Khi cơn bão dục vọng đạt đến đỉnh điểm, Lôi Ngự Thiên siết chặt eo cô đến mức thâm tím, hắn thúc mạnh vài cú cuối cùng rồi bắn toàn bộ tinh túy nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô. Ninh Hinh đổ gục xuống mặt bàn, hơi thở đứt quãng, đôi mắt thất thần nhìn những vệt tinh dịch trắng đục chảy dài xuống bắp đùi trắng ngần, hòa cùng mùi nước hoa nồng nặc.

Hắn bế thốc cô lên, ghé sát tai cô thì thầm một câu nói khiến cô lạnh thấu xương: "Nơi này sẽ chứa đầy hạt giống của tôi, cho đến khi em sinh cho tôi một người thừa kế mới thôi."

Khi mọi thứ kết thúc, hắn bế cô đặt lên giường, kéo chăn đắp cho cô một cách vụng về rồi nằm xuống bên cạnh, ôm chặt lấy cô như sợ cô biến mất. Ninh Hinh nhìn vào khoảng không tối tăm, nước mắt lăn dài. Chiếc lồng kính này quá lộng lẫy, nhưng nó cũng quá đau đớn.

Sáng hôm sau, khi Lôi Ngự Thiên rời đi sớm, Ninh Hinh lén bước ra ban công. Cô nhìn xuống khu vườn, thấy A Sát đang xách cổ áo Tô Nhạc ném vào xe hơi. "Đi đâu?" Cô khẽ gọi.

A Sát ngước lên nhìn cô, ánh mắt vẫn lạnh lùng: "Đưa cậu ta đi mua sắm trang thiết bị cho tiệm stylist mới của cậu ta. Lão đại đã mua lại toàn bộ dãy phố đó cho cậu ta quản lý."

Tô Nhạc từ trong xe ló đầu ra, hét lớn: "Hinh Hinh! Đừng lo cho tớ, tớ sẽ tìm cách cứu cậu! Đồ mặt liệt này không làm gì được tớ đâu!"

A Sát đóng sầm cửa xe lại, ngăn chặn tiếng hét của Tô Nhạc. Chiếc xe lăn bánh, để lại Ninh Hinh với nỗi cô đơn cùng cực. Nhưng cô không biết rằng, một âm mưu lớn hơn đang nhắm vào Lôi Gia, và cô chính là quân bài quan trọng nhất.