834 từ · ~5 phút đọc
Dòng nước cảng Macau về đêm tĩnh lặng, phản chiếu ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời xuống mặt biển như những mảnh vàng vụn. Trên du thuyền "Serpent" (Thanh Xà) – một biểu tượng của quyền lực và sự giàu có tột bậc của Lôi Gia, một buổi tiệc kín của giới thượng tầng đang diễn ra.
Lôi Ngự Thiên đứng ở mũi tàu, làn gió biển thổi tung mái tóc đen hơi rối, làm lộ rõ hình xăm con rắn đen quấn quanh cổ đang ẩn hiện sau lớp sơ mi lụa mở hờ. Đứng bên cạnh hắn là Diệp Ninh Hinh. Hôm nay, cô bị hắn bắt mặc một chiếc váy dạ hội màu đen bằng chất liệu nhung, ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng quyến rũ chết người. Trên cổ cô là chiếc vòng "Trái tim đại dương" xanh thẳm – một vật phẩm đấu giá từ Nam Phi mà Lôi Ngự Thiên vừa mua tặng cô tuần trước.
Nhưng đối với Ninh Hinh, chiếc vòng này chẳng khác gì một chiếc xiềng xích lộng lẫy.
"Lôi đại ca, xem ra con chim sơn ca này đã bị anh thuần hóa rồi sao?" Một giọng nói trầm thấp, đầy nam tính vang lên từ phía sau.
Ninh Hinh quay lại. Một người đàn ông có khí chất cao ngạo, lạnh lùng không kém Lôi Ngự Thiên đang bước tới. Đó là Nam Cung Diễn – ông trùm vận tải biển. Đi cùng anh ta là Bắc Thần Diệc – người vẫn luôn giữ nụ cười đào hoa trên môi.
Lôi Ngự Thiên khẽ nhếch môi, tay siết chặt eo Ninh Hinh kéo vào lòng, một động tác tuyên bố chủ quyền đầy kiêu ngạo: "Thuần hóa? Tôi thích để cô ấy giữ lại chút gai nhọn, như vậy khi 'chơi' mới thú vị."
Lời nói trần trụi của hắn khiến Ninh Hinh đỏ bừng mặt vì nhục nhã. Cô cúi đầu, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào gấu váy.
Nam Cung Diễn nhìn Ninh Hinh một lượt, đôi mắt phượng hẹp dài thoáng qua một tia suy tư: "Tôi nghe nói Diệp tiểu thư là thiên tài vĩ cầm. Thật tiếc khi đôi tay này giờ chỉ dùng để phục vụ trà nước cho anh."
"Cậu quá lời rồi, Diễn." Lôi Ngự Thiên lạnh giọng, tia nhìn sắc lẻm như dao. "Hàng của cậu đã vào cảng an toàn chưa? Đừng để tôi phải cử A Sát qua dọn dẹp hộ."
Cả ba người đàn ông bắt đầu bước vào những cuộc đối thoại đầy mùi súng đạn, tiền bạc và những âm mưu chính trị. Ninh Hinh cảm thấy mình lạc lõng giữa những con quái vật này. Cô lấy cớ muốn đi vệ sinh để thoát khỏi vòng tay ngột ngạt của Lôi Ngự Thiên.
Hắn buông cô ra, nhưng ghé sát tai cô thì thầm: "10 phút. Quá một giây, tôi sẽ cho người ném gã stylist bạn em xuống biển cho cá ăn."
Ninh Hinh rùng mình, vội vàng bước nhanh đi. Cô không đi vào nhà vệ sinh mà tìm đến mạn tàu vắng người để hít thở. Ánh trăng ngoài khơi xa xăm quá, tự do cũng xa xăm như vậy.
"Cần một ly cocktail không?"
Một người đàn ông trẻ tuổi, gương mặt thanh tú, mặc trang phục của nhân viên phục vụ trên tàu bất ngờ xuất hiện. Ninh Hinh giật mình định lùi lại thì người đó ra hiệu giữ im lặng: "Tiểu thư, tôi là người của thuộc hạ cũ nhà họ Diệp. Chúng tôi đã chuẩn bị cano ở phía sau tàu. Chỉ cần cô bước xuống đó, 15 phút sau cô sẽ có mặt tại vùng lãnh hải quốc tế."
Tim Ninh Hinh đập liên hồi. Tự do đang ở ngay trước mắt. Cô nhìn về phía sảnh chính, nơi Lôi Ngự Thiên đang bận rộn. Cô gật đầu, hơi thở dồn dập.
Nhưng khi cô vừa định bước theo người phục vụ ra phía đuôi tàu, một bóng đen cao lớn đã chắn ngang lối đi.
ĐOÀNG!
Tiếng súng giảm thanh vang lên khô khốc. Người phục vụ kia ngã gục xuống sàn tàu, máu đỏ tươi loang lổ trên nền gỗ trắng. Ninh Hinh thét lên một tiếng nhưng bị một bàn tay to lớn bịt chặt miệng.
Lôi Ngự Thiên đứng đó, họng súng vẫn còn bốc khói. Gương mặt hắn dưới ánh trăng trở nên vặn vẹo và tàn nhẫn đến cực độ. Hình xăm con rắn trên cổ hắn dường như đang đỏ rực lên theo cơn thịnh nộ.
"Ninh Hinh, em đúng là không biết điều." Hắn gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sát khí. "Tôi đã nói rồi, trên đời này không ai cứu được em thoát khỏi tay tôi."
Hắn lôi xồng xộc cô vào bên trong du thuyền, bỏ mặc những ánh nhìn kinh hãi của những quan khách khác. Cuộc vui kết thúc sớm hơn dự định trong mùi máu và sự tuyệt vọng của một trái tim vừa mới nhen nhóm hy vọng.