1,157 từ · ~6 phút đọc
Vừa về đến biệt thự Lôi Dinh, Lôi Ngự Thiên ném Ninh Hinh xuống chiếc giường kingsize một cách thô bạo. Hắn lột phăng chiếc cà vạt, ánh mắt đỏ ngầu vì ghen tuông và giận dữ.
"Hắn ta là ai? Em định bỏ trốn cùng gã phục vụ rách rưới đó sao?" Hắn gầm lên, bàn tay siết chặt lấy cổ chân cô kéo mạnh về phía mình.
Ninh Hinh khóc nấc lên, toàn thân run rẩy: "Anh là đồ ác quỷ! Anh đã giết người... anh giết tất cả những ai muốn giúp tôi!"
"Phải, tôi là ác quỷ!" Lôi Ngự Thiên cười điên dại. "Và con quỷ này sẽ giam cầm em đến chết. Em thích chạy? Vậy thì tôi sẽ khiến em không còn sức để bước đi nữa."
Hắn đè nghiến cô xuống đệm lụa đen. Chiếc váy dạ hội nhung đắt giá bị hắn dùng một tay xé toạc, tiếng vải rách vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch như một lời tuyên cáo cho sự bắt đầu của cơn ác mộng. Làn da trắng sứ của Ninh Hinh lộ ra dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, những vết xanh tím từ trận "mây mưa" trước đó vẫn chưa kịp tan hẳn.
Lôi Ngự Thiên không cho cô một giây phút nào để thích nghi. Hắn nâng hai chân cô lên, gác thẳng lên bờ vai rộng lớn, ép cơ thể cô gập lại trong một tư thế đầy nhục nhã và phô bày. Ánh đèn ngủ màu hổ phách đổ xuống, soi rõ sự tương phản đến nghẹt thở: một Lôi Ngự Thiên đen tối, vững chãi như ngọn núi đá và một Ninh Hinh trắng muốt, mong manh như cánh hoa trà bị vùi dập trong bão.
"Đau... Lôi Ngự Thiên... dừng lại..." Cô nấc lên, hai tay vô lực đẩy vào lồng ngực rắn như thép nguội.
Hắn không đáp, chỉ hừ lạnh một tiếng khàn đục. Sự nam tính thô dài và nóng hổi của hắn không một lời báo trước, trực tiếp đâm xuyên qua sự kháng cự yếu ớt, khai phá vào tận cùng nơi sâu kín nhất của cô. Sự chật hẹp, nóng bỏng bao vây lấy hắn, rít gắt như muốn bóp nát kẻ xâm lược. Lôi Ngự Thiên gồng mình, các múi cơ trên bụng nổi rõ mồn một, hắn bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và tàn bạo, hoàn toàn không có sự dạo đầu.
Bạch... bạch...
Tiếng da thịt va chạm kịch liệt vang lên khô khốc, xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng. Mỗi cú va chạm của hắn đều sâu đến mức khiến Ninh Hinh cảm tưởng như nội tạng mình bị xáo trộn. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt, hắn muốn dùng sự hiện diện to lớn của mình để nghiền nát mọi ý định phản kháng trong tâm trí cô.
Hắn thình lình rút ra gần hết, chỉ để lại phần quy đầu đỏ rực mấp máy nơi cửa mình, rồi ngay lập tức lại dập mạnh vào bên trong. Cảm giác trống rỗng rồi lại bị lấp đầy một cách thô bạo khiến Ninh Hinh không tự chủ được mà cong người lên, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi kẽ răng: "A... không... làm ơn..."
"Nhìn tôi!" Hắn gầm khàn, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với gương mặt đang vặn vẹo vì dục vọng của chính mình. "Em có cảm thấy không? Ai đang ở trong em? Ai đang làm em run rẩy thế này?"
Sự chiếm hữu của hắn điên cuồng như một con dã thú. Hắn xoay người cô lại, bắt cô chống tay quỳ trên lớp đệm lụa, rồi từ phía sau lồng lộn đâm rút. Từ góc độ này, sự thâm nhập càng trở nên sâu hoắm và tàn nhẫn hơn. Ninh Hinh thấy mình như một mảnh gỗ mục trôi dạt trên sóng dữ, mỗi cú thúc của hắn khiến cô đổ rạp về phía trước, trán chạm vào mặt giường lạnh lẽo.
Mồ hôi và nước mắt hòa quyện, lăn dài trên sống lưng mịn màng của cô. Lôi Ngự Thiên cúi xuống, liếm láp những giọt mồ hôi trên lưng cô trước khi để lại một vết cắn sâu hoắm nơi gáy. Khoái cảm tê dại bắt đầu nhen nhóm từ nơi giao hợp, lan tỏa như thuốc độc thấm vào tủy cốt. Dù hận hắn đến xương tủy, nhưng cơ thể phản trắc của Ninh Hinh lại bắt đầu co thắt theo nhịp độ của hắn, âm đạo tiết ra những dòng dịch mật trơn ướt để cầu xin sự khoan dung.
Sự co thắt kịch liệt của cô như một đòn chí mạng đánh gục sự tự chủ cuối cùng của Lôi Ngự Thiên. Hắn gầm lên một tiếng đầy hoang dại, hai tay siết chặt lấy eo cô đến mức in hằn dấu ngón tay tím tái, rồi thực hiện hàng chục cú thúc dồn dập, mạnh mẽ đến mức chiếc giường kingsize cũng phải rung lên bần bật.
Trong khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm, Ninh Hinh hét lên một tiếng thất thanh, cả người co rút dữ dội, đón nhận dòng thác nóng hổi và đậm đặc của hắn bắn thẳng vào sâu nhất trong tử cung. Luồng nhiệt ấy như muốn thiêu cháy cô, đánh dấu một sự sở hữu vĩnh viễn không thể xóa nhòa.
Lôi Ngự Thiên đổ ập người xuống, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô từ phía sau. Hắn vùi mặt vào mái tóc rối bời, giọng nói khàn đặc vẫn chưa thoát khỏi cơn mê muội:
"Nhớ lấy cảm giác này, Ninh Hinh. Chỉ có tôi mới có thể khiến em khóc, và cũng chỉ có tôi mới có thể khiến em sướng đến chết đi sống lại."
Ở tầng dưới, trong căn phòng giam lỏng dành cho khách, Tô Nhạc đang co rúm người lại khi nghe thấy tiếng hét của bạn mình từ phía phòng chính. A Sát đứng tựa lưng vào cửa, gương mặt vẫn không một chút cảm xúc, nhưng bàn tay đang lau súng của anh ta khẽ khựng lại.
Tô Nhạc tức giận lao tới định mở cửa: "Anh có nghe thấy không? Lão đại của anh đang giết Hinh Hinh đấy! Đồ máu lạnh!"
A Sát không nhìn cậu, chỉ lạnh lùng nói: "Đó là cách anh ấy yêu. Cậu lo cho bản thân mình trước đi, ngày mai tôi sẽ đưa cậu đi đăng ký lại hộ khẩu. Từ giờ cậu là người của tôi."
Tô Nhạc sững sờ, mặt đỏ bừng lên vì tức giận và một cảm xúc kỳ lạ khó tả: "Ai... ai thèm làm người của anh! Đồ mặt đá!"
Đêm Macau kéo dài vô tận, trong biệt thự Lôi Gia rực rỡ, hai đôi trẻ đều bị cuốn vào vòng xoáy của định mệnh, nơi tình yêu và sự chiếm hữu không bao giờ có ranh giới rõ ràng.