825 từ · ~5 phút đọc
Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm cửa dày nặng, chiếu lên căn phòng ngủ vốn dĩ lộng lẫy nhưng giờ đây bừa bãi như một chiến trường. Mùi hương gỗ đàn hương và mùi thuốc lá vẫn còn vương vấn, trộn lẫn với vị mặn nồng của dục vọng vừa tàn.
Lôi Ngự Thiên tỉnh dậy, cơn giận đêm qua đã vơi bớt, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng khó tả. Hắn quay sang nhìn người con gái bên cạnh. Diệp Ninh Hinh nằm nghiêng, tấm lưng trần trắng muốt đầy những vết bầm tím và dấu răng đỏ rực – minh chứng cho sự tàn bạo của hắn đêm qua. Đôi mắt cô sưng húp, làn da xanh xao thiếu sức sống, hơi thở đứt quãng yếu ớt.
Hắn vươn tay định vuốt ve mái tóc cô, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào da thịt, Ninh Hinh run rẩy theo bản năng, đôi môi khô khốc lẩm bẩm trong cơn mê sảng: "Xin anh... đừng... đừng giết họ..."
Trái tim của "Chúa tể súng đạn" bỗng thắt lại một nhịp đau đớn. Hắn đứng dậy, khoác chiếc áo choàng lụa, che đi hình xăm con rắn trên cổ đang ẩn hiện. Hắn nhấc điện thoại, giọng khàn đặc: "Gọi bác sĩ Trần đến ngay lập tức. Trong vòng 10 phút, nếu không thấy mặt, ông ta không cần mở phòng mạch nữa."
Mười phút sau, bác sĩ Trần – vị bác sĩ riêng của Lôi Gia – mồ hôi nhễ nhại có mặt. Sau khi thăm khám cho Ninh Hinh, ông nhìn Lôi Ngự Thiên với vẻ mặt e ngại xen lẫn trách móc: "Lôi tổng, Diệp tiểu thư vốn dĩ thể trạng yếu, lại bị chấn động tâm lý mạnh. Trận hoan lạc đêm qua... thực sự quá sức với cô ấy. Cô ấy đang bị sốt cao, nếu không hạ sốt kịp thời sẽ ảnh hưởng đến thần kinh."
Lôi Ngự Thiên siết chặt nắm đấm, gân xanh trên cổ nổi lên. Hắn không nói gì, chỉ đuổi tất cả ra ngoài rồi tự tay lấy khăn ấm lau cho cô. Nhìn những vết thương trên người cô, lần đầu tiên trong đời, kẻ máu lạnh như hắn cảm thấy hối hận. Hắn đã muốn trói buộc cô, nhưng cách hắn làm lại đang dần giết chết cô.
Trong khi đó, ở phòng khách tầng dưới, một người đàn ông mặc quân phục chỉnh tề, khí chất uy nghiêm và lạnh lùng đang ngồi đợi. Đó là Mộ Dung Trạm. Hắn không mang theo nhiều thuộc hạ, chỉ ngồi đó thưởng trà, nhưng áp lực tỏa ra khiến các vệ sĩ của Lôi Gia không ai dám thở mạnh.
A Sát bước ra, cúi đầu chào: "Mộ Dung thủ trưởng, lão đại đang có chút việc riêng, xin ngài đợi một lát."
Mộ Dung Trạm đặt tách trà xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn lên tầng hai: "Vì một người đàn bà mà trễ nải chính sự, Lôi Ngự Thiên càng lúc càng khiến tôi bất ngờ. Nghe nói đó là thiên tài vĩ cầm? Để một đôi tay chơi đàn nhúng vào máu của Lôi Gia, thật là lãng phí."
Đúng lúc đó, Lôi Ngự Thiên bước xuống. Gương mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. "Mộ Dung, anh đến đây không phải để bàn về phụ nữ của tôi chứ?"
Mộ Dung Trạm đi thẳng vào vấn đề: "Lô vũ khí của anh bị rò rỉ thông tin ở cảng phía Bắc. Có kẻ đang muốn hất cẳng anh ra khỏi Macau. Bắc Thần Diệc và Nam Cung Diễn đã bắt đầu hành động. Anh định cứ ở đây chăm sóc người đẹp mãi sao?"
Lôi Ngự Thiên nhếch môi, nụ cười mang theo hơi thở của tử thần: "Kẻ nào dám chạm vào đồ của tôi, tôi sẽ khiến chúng không còn mảnh xương để chôn. Việc rò rỉ thông tin... tôi đã biết là ai rồi."
Hắn quay sang dặn dò A Sát: "Canh giữ cô ấy cho kỹ. Nếu cô ấy tỉnh lại mà không thấy tôi, hãy bảo cô ấy... tôi đi đòi nợ cho cô ấy."
A Sát nhận lệnh. Nhưng khi Lôi Ngự Thiên vừa bước ra khỏi cửa, Tô Nhạc từ đâu lao tới, chặn đường hắn. "Lôi Ngự Thiên! Anh là đồ khốn! Hinh Hinh vì anh mà phát điên rồi, anh còn định đi giết người nữa sao?"
Lôi Ngự Thiên liếc nhìn Tô Nhạc, ánh mắt tàn nhẫn khiến cậu rùng mình. Nhưng A Sát đã nhanh chóng tiến tới, nhấc bổng Tô Nhạc lên: "Im miệng. Muốn sống thì câm mồm lại."
Chiếc xe Bentley của Lôi Ngự Thiên lao đi trong sương sớm, để lại một biệt thự ngập tràn sự u uất. Cuộc chiến thực sự trong thế giới ngầm đã bắt đầu, và Ninh Hinh vô tình trở thành điểm yếu duy nhất của kẻ bất khả chiến bại.