766 từ · ~4 phút đọc
Ba ngày sau, Lôi Ngự Thiên trở về với bộ quần áo đẫm mùi thuốc súng và máu khô. Hắn đã quét sạch toàn bộ chi nhánh của bang Hắc Long – kẻ đã đứng sau vụ ám sát trên du thuyền. Hắn mang về cho Ninh Hinh không phải trang sức hay kim cương, mà là thủ cấp của kẻ đã trực tiếp đánh cô đêm đó. Tất nhiên, hắn không để cô thấy, hắn chỉ lặng lẽ xử lý mọi thứ trong bóng tối.
Ninh Hinh đã tỉnh lại, nhưng cô không nói một lời. Cô như một con búp bê bằng sứ, xinh đẹp nhưng vô hồn. Cô ăn khi được bảo, ngủ khi được yêu cầu, nhưng đôi mắt trong veo ấy không còn phản chiếu hình ảnh của hắn nữa.
Lôi Ngự Thiên phát điên vì sự im lặng này. Hắn muốn cô khóc, muốn cô mắng chửi, thậm chí muốn cô cầm dao đâm hắn, còn hơn là sự lạnh lẽo như băng thế này.
Tối hôm đó, hắn bước vào phòng tắm khi cô đang ngâm mình trong làn nước đầy cánh hoa hồng. Hắn không cởi đồ, cứ thế bước xuống bồn tắm, ôm lấy cơ thể mảnh mai của cô từ phía sau.
"Ninh Hinh, em định im lặng đến bao giờ?" Hắn vùi mặt vào đôi vai gầy của cô, giọng nói khàn khàn chứa đựng sự mệt mỏi cực độ. "Tôi đã giết sạch những kẻ chạm vào em rồi. Em muốn gì tôi cũng cho, chỉ cần em nhìn tôi một cái."
Ninh Hinh vẫn im lặng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống làn nước ấm. Sự dịu dàng bất ngờ này của hắn khiến trái tim cô run rẩy, nhưng sự tàn bạo của hắn lại khiến cô không dám tin tưởng thêm lần nào nữa.
Lôi Ngự Thiên xoay người cô lại, ép cô nhìn vào hình xăm con rắn dưới cổ mình. "Nhìn tôi! Em có nghe thấy không?"
Hắn chiếm lấy môi cô trong một nụ hôn sâu. Lần này, nụ hôn không còn thô bạo như trước, mà chứa đựng sự khẩn cầu và khao khát mãnh liệt. Hắn dùng lưỡi nhẹ nhàng cạy mở hàm răng cô, nếm trải vị ngọt ngào đan xen đắng chát của nước mắt.
Đôi bàn tay thô ráp của hắn vuốt ve khắp làn da mịn màng dưới nước. Sự ma sát giữa làn da nóng hổi và làn nước ấm tạo nên một cảm giác kích thích khó cưỡng. Lôi Ngự Thiên nhấc bổng cô lên, để cô ngồi trên đùi mình trong bồn tắm lớn.
"Ưm... Lôi... đừng..." Ninh hinh cuối cùng cũng phát ra tiếng động, nhưng nó lại giống như một tiếng rên rỉ hơn là lời từ chối.
Hắn không dừng lại, nụ hôn dần di chuyển xuống bầu ngực trắng ngần, ngậm lấy nụ hoa đang run rẩy vì lạnh và vì dục vọng đang nhen nhóm. Sự xâm nhập diễn ra chậm rãi, hắn muốn cô cảm nhận được từng nhịp đập của mình. Lần đầu tiên, hắn để ý đến cảm xúc của cô, để ý xem cô có đau hay không.
Trong không gian mờ ảo của hơi nước, sự hòa quyện của hai cơ thể trở nên duy mỹ và đầy cảm xúc. Ninh hinh bấu chặt lấy vai hắn, móng tay đâm vào lớp áo sơ mi ướt sũng. Cô hận hắn, nhưng cơ thể cô lại đang tan chảy dưới sự vuốt ve của người đàn ông này. Dục vọng là một thứ ngôn ngữ không cần lời nói, nó kéo hai tâm hồn đầy vết thương lại gần nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm của sự thăng hoa, Lôi Ngự Thiên ôm chặt cô, thì thầm bên tai: "Đừng rời bỏ tôi. Em muốn hận cũng được, muốn giết tôi cũng được, nhưng tuyệt đối không được rời bỏ tôi."
Đêm đó, Lôi Ngự Thiên không rời đi. Hắn ôm cô ngủ trong vòng tay mình, che chở cô khỏi những cơn ác mộng.
Ở một diễn biến khác, Bắc Thần Diệc đang ngồi trong văn phòng của mình, nhìn vào tập tài liệu về Diệp Ninh Hinh. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười đầy bí hiểm: "Lôi Ngự Thiên, điểm yếu của anh lớn thế này, làm sao tôi có thể không tận dụng đây?"
Sóng gió ở Macau chỉ mới bắt đầu lặng xuống để chuẩn bị cho một cơn bão lớn hơn sắp tới, nơi mà tình yêu của họ sẽ bị đặt lên bàn cân giữa sự sống và cái chết.