Trần Mai mở mắt, hơi lạnh của buổi sớm mùa đông miền Bắc Trung Quốc luồn qua khe cửa gỗ mục nát, xộc thẳng vào mũi. Cô khẽ ho một tiếng, cổ họng đau rát như bị kim châm. Nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố vàng, cô mất vài giây để định thần lại rằng mình không còn ở trong căn hộ cao cấp tại Bắc Kinh hiện đại nữa.
Cô đã xuyên không. Chính xác là ba ngày rồi.
Cái xác này cũng tên là Trần Mai, một người phụ nữ vừa bị nhà chồng đuổi ra khỏi cửa sau khi bị đổ oan là "khắc phu, hiếm muộn". Người chồng trước của nguyên chủ là một tú tài nghèo nhưng hám danh lợi, sau khi đỗ đạt liền nghe lời mẹ, hắt hủi người vợ tào khang để cưới con gái một phú hộ trong trấn. Mai – với một thân xác gầy gò và linh hồn mệt mỏi từ thế kỷ 21 – đã tiếp nhận cuộc đời này trong một căn nhà tranh vách đất ở rìa làng.
Ở kiếp trước, Mai cũng vừa ly hôn. Chồng cũ của cô ngoại tình, cô ra đi với trái tim nguội lạnh. Có lẽ vì vậy mà khi tỉnh dậy ở đây, cô không hề hốt hoảng. Cô thấy nhẹ nhõm. Ít ra, ở đây không có tiếng chuông điện thoại thúc giục doanh số, không có những ánh mắt thương hại của đồng nghiệp.
Mai ngồi dậy, quấn chặt chiếc chăn mỏng đã sờn rách, bước xuống giường. Căn bếp nhỏ chỉ có một cái nồi đất sứt mẻ và một ít gạo tấm. Cô nhóm lửa. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao. Cô nhìn vào mặt nước trong lu gạo, mỉm cười tự giễu: "Ít ra mình vẫn còn trẻ hơn kiếp trước mười tuổi."
Bữa sáng chỉ là một bát cháo loãng với ít muối gừng, nhưng Mai ăn rất chậm, như đang thưởng thức một món mỹ vị. Cô cần sức khỏe. Mùa đông ở vùng núi này khắc nghiệt lắm. Nếu không chuẩn bị, có lẽ "đóa mai" này sẽ héo tàn trước khi kịp thấy mùa xuân.
Sáng hôm đó, Mai quyết định ra ngoài. Cô cần tìm thứ gì đó để gia cố lại mái nhà. Đi ngang qua con đường mòn dẫn vào rừng, cô thấy những người dân làng đang nhìn mình bằng ánh mắt dò xét, có người còn thì thầm: "Kìa, là người đàn bà bị nhà họ Lý đuổi đi đấy. Trông thảm hại chưa kìa."
Mai không cúi đầu. Cô nhìn thẳng, khẽ gật đầu chào theo phép lịch sự rồi bước tiếp. Sự bình thản của cô khiến những lời xì xào bỗng chốc im bặt. Họ mong chờ thấy một người phụ nữ khóc lóc, tuyệt vọng, chứ không phải một người thanh thản như vừa được giải thoát.
Lên đến sườn đồi, cô bắt gặp một bóng dáng cao lớn đang vác trên vai bó củi nặng. Đó là một người đàn ông mặc áo vải thô màu xám, gương mặt phong trần với đôi mắt trầm buồn. Anh ta là ai? Mai không biết, nhưng khi hai ánh mắt chạm nhau, cô thấy trong mắt anh ta không có sự khinh miệt hay tò mò, chỉ có một nỗi buồn tĩnh lặng giống hệt mình.
Đó là Thẩm Ngạn – người đàn ông góa vợ ở cuối thôn, người mà sau này sẽ cùng cô viết nên câu chuyện "Mai lại nở". Nhưng lúc này, họ chỉ là hai người lạ, mang theo những mảnh vỡ của quá khứ, lướt qua nhau giữa cơn gió lạnh đầu mùa.