Trở về từ cánh rừng với một nắm lá tranh và ít củi khô, Trần Mai bắt đầu công việc mà kiếp trước cô chưa từng làm: lao động chân tay. Cô dùng một chiếc thang tre cũ kỹ, leo lên mái nhà để dặm lại những chỗ dột. Đôi bàn tay vốn chỉ biết gõ bàn phím và cầm bút ký hợp đồng giờ đây bắt đầu hằn lên những vết xước đỏ ửng.
Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác đau rát này lại khiến cô thấy mình đang thực sự "sống".
Đến buổi chiều, khi ánh mặt trời yếu ớt lặn dần sau rặng núi, Mai dành thời gian dọn dẹp mảnh vườn nhỏ trước hiên. Mảnh vườn đầy cỏ dại, khô cằn như chính cuộc đời của nguyên chủ trước đây. Cô dùng chiếc cuốc gỉ sét, chậm rãi lật từng thớ đất.
"Mai à, cô làm gì đấy? Sức vóc thế kia mà cuốc đất sao nổi?" – Một giọng nói vang lên.
Đó là thím Trương, người hàng xóm hiếm hoi không ác cảm với cô. Thím bước sang, tay cầm theo một đĩa bánh ngô nóng hổi.
Mai dừng tay, gạt mồ hôi trên trán, mỉm cười: "Thím Trương, cháu định trồng ít rau và mấy gốc mai. Đất bỏ hoang phí quá."
Thím Trương tặc lưỡi: "Đàn bà con gái một mình, lại vừa mới... thôi, cô đừng buồn quá. Thằng tú tài nhà họ Lý đó không có mắt. Cô cứ sống tốt cho tôi xem."
Mai nhận lấy đĩa bánh, cảm giác hơi ấm từ món ăn giản dị ấy lan tỏa vào tận tim. "Cháu không buồn đâu thím. Cháu thấy bây giờ mới là lúc mình được sống cho mình."
Tối hôm đó, ngồi bên ngọn đèn dầu leo lắt, Mai bắt đầu lập kế hoạch. Cô không thể chỉ dựa vào vài nắm gạo. Cô nhớ kiếp trước mình có sở thích nghiên cứu về các loại thảo dược và trà. Vùng núi này thảo dược rất nhiều, nếu biết cách chế biến và mang ra trấn bán, cô sẽ có tiền trang trải qua mùa đông.
Trong lúc đang suy tính, cô chợt nhớ đến người đàn ông vác củi ban sáng. Thím Trương kể, anh ta tên Thẩm Ngạn, từng có một đời vợ nhưng vợ anh ta qua đời vì bạo bệnh từ ba năm trước. Từ đó, anh ta sống lầm lũi một mình, chẳng màng đến việc đi bước nữa dù trong làng không ít người dạm hỏi.
"Hóa ra cũng là một kẻ cô đơn," Mai thầm nghĩ.
Đêm đó, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết trắng xóa phủ lên mái nhà vừa được sửa sang của cô. Mai nằm trong chăn, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, lòng thầm nhủ: "Ngủ đi Mai, ngày mai hoa sẽ không nở ngay, nhưng đất đã được lật rồi."