Ngày thứ bảy sau khi xuyên không, tuyết đã ngừng rơi nhưng không khí vẫn lạnh đến buốt xương. Trần Mai mang theo một chiếc giỏ mây ra bờ suối cuối làng để giặt giũ. Suối mùa này nước cạn, trong vắt nhưng lạnh như cắt vào da thịt.
Khi đang loay hoay vắt chiếc áo khoác dày, cô trượt chân trên một phiến đá rêu xanh.
"A!" – Mai kêu khẽ, nhắm mắt chờ đợi cú ngã xuống dòng nước lạnh giá.
Nhưng một bàn tay thô ráp, mạnh mẽ đã kịp thời nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh lại. Mai va sầm vào một lồng ngực vững chãi như đá tảng. Mùi hương của gỗ thông và hơi lạnh của sương sớm xộc vào mũi cô.
"Cẩn thận." – Giọng nói trầm thấp, ít lời.
Mai hoàn hồn, nhìn lên. Là Thẩm Ngạn. Ở khoảng cách gần như thế này, cô mới thấy rõ đôi mắt anh rất đẹp, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự mệt mỏi đã hằn sâu.
"Cảm ơn anh... anh Thẩm," Mai bối rối lùi lại, chỉnh lại vạt áo.
Thẩm Ngạn không nói gì thêm, anh cúi xuống nhặt chiếc giỏ đồ của cô lên, đặt vào chỗ khô ráo. Anh cũng đang ở đây để xách nước. Nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì lạnh của Mai, anh khẽ cau mày, rồi lặng lẽ đưa cho cô một miếng vải nhỏ có kẹp một miếng gừng bên trong.
"Xát vào tay cho ấm, không sẽ bị cước," anh nói ngắn gọn rồi xách hai thùng nước đầy bước đi, bóng lưng cao lớn vững vàng dần khuất sau làn sương mù.
Mai đứng lặng người một lúc. Một người đàn ông xa lạ, giữa cái làng đầy rẫy những lời đàm tiếu này, lại là người duy nhất quan tâm đến việc đôi tay cô có bị lạnh hay không. Cô nhìn miếng gừng trong tay, cảm thấy một luồng điện ấm áp chảy qua tim.
Trở về nhà, Mai bắt tay vào việc thực hiện kế hoạch đầu tiên: Làm trà thảo mộc từ những bông cúc dại cuối mùa và lá trà rừng cô hái được. Cô tỉ mỉ rửa sạch, phơi khô trên gác bếp. Mỗi động tác đều chứa đựng sự kiên nhẫn và hy vọng.
Cô biết, cuộc đời này không cần phải rực rỡ như pháo hoa, chỉ cần bền bỉ như gốc mai già, chờ đợi đúng lúc để bung nở. Và có lẽ, mùa xuân năm nay của cô sẽ không còn cô độc như cô tưởng.
Khi màn đêm buông xuống, Mai nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Mở cửa ra, cô thấy một bó củi chắc chắn được đặt ngay ngắn trước thềm, người mang tới đã đi xa, chỉ còn lại dấu chân lớn trên tuyết. Mai nhìn về phía cuối thôn, nơi có ánh đèn dầu hiu hắt của nhà họ Thẩm, khẽ mỉm cười.