Sau cái đêm nhận được bó củi vô danh trước hiên nhà, tâm trạng của Trần Mai dường như có chút biến chuyển. Cô không còn cảm thấy mình là một người khách lạ ghé ngang thế giới này nữa. Sự quan tâm thầm lặng của Thẩm Ngạn như một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm căn nhà tranh vốn dĩ trống huơ trống hoác.
Sáng sớm, Mai dậy thật sớm. Cô bắt đầu thực hiện kế hoạch làm trà thảo mộc. Vùng núi phía sau làng là một kho báu tự nhiên. Dù đang là mùa đông, nhưng những loại cây như rễ cỏ tranh, vỏ quýt khô (trần bì) tích trữ từ trước, và những nụ cúc dại còn sót lại trên sườn núi đá đều là nguyên liệu quý.
Mai tỉ mỉ phân loại từng thứ một. Cô không có những dụng cụ sấy hiện đại như ở kiếp trước, vì vậy cô dùng phương pháp thủ công nhất: sao trà bằng tay trên chảo gang. Đây là một công việc cực kỳ tốn công sức. Lửa phải giữ ở mức nhỏ ổn định, bàn tay phải đảo liên tục để lá trà không bị cháy mà vẫn dậy mùi thơm.
"Xèo... xèo..."
Tiếng lá trà khô chạm vào thành chảo nóng hổi vang lên đều đặn. Mùi thơm thanh khiết của thảo mộc bắt đầu lan tỏa, lấp đầy không gian nhỏ hẹp của căn bếp. Nó không nồng nặc như nước hoa, mà dịu nhẹ, thanh tao, khiến tinh thần người ta trở nên sảng khoái.
Đúng lúc đó, thím Trương lại ghé sang. Vừa bước chân vào cửa, thím đã hít hà một hơi dài:
"Mai à, cô nấu cái gì mà thơm thế này? Cả cái ngõ này đều ngửi thấy mùi thanh tao như ở hiệu thuốc trên trấn ấy."
Mai cười, đôi má ửng hồng vì hơi nóng từ bếp lò:
"Cháu đang thử làm ít trà thảo mộc thím ạ. Loại này uống vào giúp ấm người, ngủ ngon. Để cháu pha một bát thím dùng thử."
Mai rót nước sôi vào bát sứ, những cánh hoa cúc khô bắt đầu nở ra trong nước, hòa cùng màu vàng nhạt của cam thảo và vỏ quýt. Thím Trương nhấp một ngụm, đôi mắt già nua sáng lên:
"Chà, ngọt hậu nhé! Lại còn thơm lừng nữa. Cái này mà mang ra trấn bán cho các hiệu trà hay mấy ông lão hay ngồi đánh cờ thì chắc chắn là đắt hàng lắm đấy."
Lời nói của thím Trương như tiếp thêm động lực cho Mai. Cô quyết định ngày mai sẽ mang mẻ trà đầu tiên này lên trấn. Nhưng từ làng lên trấn phải đi qua một đoạn đường rừng khá dốc, mùa này tuyết đóng băng nên rất trơn trợt. Một người phụ nữ yếu ớt như cô, lại mang theo gánh nặng, quả thực là một thử thách.
Tối hôm đó, Mai ngồi khâu lại chiếc túi vải đựng trà. Cô thầm nghĩ về cuộc đời mình. Ở kiếp trước, cô từng là một quản lý bận rộn, suốt ngày quay cuồng với những con số. Bây giờ, chỉ với một bát trà thảo mộc và sự công nhận của một người hàng xóm, cô lại thấy hạnh phúc đến lạ kỳ. Hạnh phúc hóa ra không nằm ở sự giàu sang, mà nằm ở cảm giác mình vẫn còn giá trị.
Nửa đêm, tiếng gió rít qua khe cửa bỗng dừng hẳn. Một bóng đen cao lớn đứng trước cổng nhà cô một lúc lâu, nhìn ngọn đèn dầu vẫn còn thắp sáng bên trong rồi lặng lẽ rời đi, để lại một giỏ khoai lang sấy khô treo trên cánh cổng tre.