MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 5: Chuyến Đi Trấn

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 5: Chuyến Đi Trấn

597 từ · ~3 phút đọc

Trời chưa sáng rõ, Trần Mai đã chuẩn bị xong xuôi. Cô quấn thêm một chiếc khăn cũ, vai đeo giỏ mây chứa đầy những túi trà thảo mộc được đóng gói cẩn thận trong giấy bản.

Đường lên trấn xa hơn cô tưởng. Tuyết tan rồi đóng băng lại khiến mặt đường trơn như bôi mỡ. Mai đi được một đoạn thì hơi thở đã bắt đầu dồn dập, đôi chân tê dại vì lạnh. Khi đến đoạn dốc cao nhất dẫn ra đường lớn, cô bỗng thấy một chiếc xe bò đang dừng sẵn ở đó.

Người ngồi trên xe không ai khác chính là Thẩm Ngạn. Anh đang chỉnh lại đống rơm trên xe, thấy cô đi tới, anh chỉ ngước mắt lên, giọng nói vẫn trầm mặc như cũ:

"Lên xe đi. Tiện đường tôi đi giao củi."

Mai ngẩn người, rồi khẽ gật đầu: "Cảm ơn anh Thẩm."

Ngồi trên xe bò, không khí im lặng bao trùm giữa hai người. Chỉ có tiếng bánh xe nghiến trên tuyết và tiếng hơi thở của con bò già. Mai nhìn bóng lưng rộng của Thẩm Ngạn, anh ngồi chắn gió ở phía trước, vô tình trở thành một tấm khiên che chắn cho cô khỏi những cơn gió lạnh căm căm.

"Anh Thẩm... bó củi và giỏ khoai mấy hôm trước, là anh mang tới phải không?" – Mai lấy hết can đảm lên tiếng.

Thẩm Ngạn không quay đầu lại, tay vẫn giữ dây cương, đáp khẽ:

"Trong rừng nhiều củi, khoai cũng của nhà trồng. Cô một mình... cũng không dễ dàng gì."

Câu trả lời đơn giản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Mai không hỏi thêm nữa. Cả hai đều là những người từng trải qua đổ vỡ, họ hiểu rằng đôi khi sự im lặng và hành động còn đáng giá hơn vạn lời nói ngọt ngào.

Đến trấn, không khí nhộn nhịp khác hẳn với vẻ tĩnh mịch ở làng. Mai tìm đến một hiệu trà lớn nhất trên phố chính. Ban đầu, ông chủ hiệu trà nhìn bộ dạng thôn nữ của cô với ánh mắt nghi ngại. Nhưng khi Mai mở túi trà, hương thơm thảo mộc tỏa ra thanh khiết, ông ta liền đổi thái độ.

"Trà này... cách sao trà rất đặc biệt, nguyên liệu lại rất tươi. Cô bán bao nhiêu?"

Mai bình tĩnh đưa ra mức giá mà cô đã tìm hiểu trước đó. Sau một hồi thương lượng, cô bán được toàn bộ số trà với giá 200 đồng tiền đồng – một số tiền không lớn nhưng đủ để cô mua gạo, muối và một ít vải ấm cho mùa đông này.

Lúc rời khỏi hiệu trà, Mai cảm thấy lòng nhẹ tênh. Cô ghé qua hàng bánh bao, mua bốn chiếc nóng hổi. Khi quay lại chỗ xe bò, Thẩm Ngạn vẫn đang đứng đợi. Anh đã bán xong củi, đang lặng lẽ phủ thêm một lớp rơm ấm vào chỗ ngồi cho cô.

Mai đưa túi bánh bao còn bốc khói cho anh:

"Anh Thẩm, anh ăn chút gì cho ấm bụng. Hôm nay thực sự cảm ơn anh rất nhiều."

Thẩm Ngạn nhìn túi bánh bao, rồi nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của Mai. Lần đầu tiên, cô thấy khóe môi anh hơi nhích lên, dù rất nhẹ:

"Cảm ơn."

Trên đường về, tuyết lại rơi. Nhưng lần này, Mai không còn cảm thấy cái lạnh tê tái nữa. Cô ngồi trên đống rơm khô thơm mùi nắng, cạnh một người đàn ông lầm lì nhưng ấm áp, lòng thầm nghĩ: Có lẽ mùa xuân thực sự sắp đến rồi.