MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 6: Sóng Gió Từ Quá Khứ

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 6: Sóng Gió Từ Quá Khứ

655 từ · ~4 phút đọc

Cuộc sống yên bình của Trần Mai không kéo dài được lâu. Khi cô bắt đầu có chút tiền để sửa sang lại hàng rào và mua thêm con gà về nuôi, thì tin tức về việc cô "làm ăn phát đạt" cũng đến tai nhà họ Lý – gia đình chồng cũ của cô.

Trưa hôm đó, khi Mai đang phơi thuốc thảo dược ngoài sân, tiếng chửi bới ồn ào vang lên từ cổng. Mẹ của Lý tú tài – bà Lý – cùng mấy người hầu cận hùng hổ xông vào.

"Con tiện tì này! Hóa ra hồi ở nhà họ Lý, ngươi giấu nghề, không chịu đóng góp gì cho gia đình. Giờ vừa đi khỏi đã có tiền xây sửa nhà cửa, lại còn qua lại với tên góa vợ cuối làng. Đúng là loại đàn bà lăng loàn!"

Bà Lý vừa nói vừa dùng gậy gạt phăng những khay trà thảo mộc đang phơi trên giàn xuống đất. Những cánh hoa cúc, cam thảo vương vãi khắp nơi, bị đôi giày bẩn thỉu của bà ta giẫm đạp không thương tiếc.

Mai đứng sững người, tim đau nhói nhìn thành quả lao động của mình bị hủy hoại. Nhưng cô của bây giờ không còn là người vợ nhẫn nhịn, cam chịu ngày trước. Cô bước tới, giọng nói lạnh lùng nhưng kiên định:

"Bà Lý, chúng ta đã có giấy hòa ly (ly hôn), tôi không còn liên quan gì đến nhà họ Lý nữa. Đây là nhà tôi, nếu bà còn dám bước thêm một bước và phá hoại đồ đạc, tôi sẽ lên quan huyện trình báo tội xâm nhập gia cư và phá hoại tài sản."

Bà Lý cười khẩy:

"Quan huyện? Con trai ta là tú tài, quan huyện nào nghe lời một người đàn bà bị bỏ như ngươi? Hôm nay ta phải dạy cho ngươi một bài học!"

Khi bà Lý định giơ gậy định đánh Mai, một cánh tay thép đã chặn đứng giữa không trung. Thẩm Ngạn xuất hiện từ lúc nào, gương mặt anh tối sầm lại, đôi mắt tỏa ra hơi lạnh khiến những người xung quanh phải rùng mình.

"Nhà họ Lý giàu sang, hóa ra lại có thói quen đi bắt nạt một người phụ nữ đơn độc sao?" – Thẩm Ngạn gằn giọng, đôi bàn tay to lớn bóp chặt chiếc gậy gỗ đến mức nghe tiếng răng rắc.

Đám người nhà họ Lý thấy Thẩm Ngạn cao lớn, lại có tiếng là thợ săn thiện nghệ nên có chút khiếp sợ. Bà Lý run rẩy, miệng vẫn cố vớt vát:

"Ngươi... ngươi bênh vực nó à? Đúng là đôi gian phu dâm phụ!"

Thẩm Ngạn không nói không rằng, anh dùng lực hất nhẹ, bà Lý ngã ngửa ra phía sau. Đám người đi cùng hốt hoảng đỡ bà ta dậy, lủi thủi rút lui trong tiếng la mắng yếu ớt.

Sân nhà trở lại vẻ tĩnh lặng, nhưng tan hoang. Mai nhìn đống trà đổ nát, đôi mắt cô đỏ hoe. Đây là niềm hy vọng đầu tiên của cô ở thế giới này.

Thẩm Ngạn lặng lẽ cúi xuống, dùng đôi bàn tay thô ráp nhặt từng miếng trần bì, từng nụ cúc còn nguyên vẹn bỏ lại vào khay. Anh không an ủi bằng lời nói, chỉ lầm lũi làm việc cùng cô.

"Đừng khóc," anh đột ngột lên tiếng khi thấy một giọt nước mắt rơi xuống tay mình. "Cái gì mất rồi có thể làm lại. Chỉ cần người còn, là còn tất cả."

Mai nhìn anh, lau nước mắt, gật đầu mạnh một cái:

"Phải, tôi sẽ làm lại. Và tôi sẽ làm tốt hơn trước."

Sự cố này không làm Mai gục ngã, ngược lại, nó khiến cô nhận ra rằng mình không hề đơn độc. Và cũng chính từ đây, tình cảm giữa cô và Thẩm Ngạn bắt đầu vượt qua ranh giới của sự thương hại hay tình làng nghĩa xóm thông thường.