MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 7: Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 7: Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng

639 từ · ~4 phút đọc

Cái sân nhỏ sau trận đại náo của bà Lý trông thật tiêu điều. Trần Mai ngồi bệt xuống thềm đá, nhìn những cánh hoa cúc dại vốn đã khô giòn nay nát vụn dưới đất, lòng thắt lại. Công sức nửa tháng trời, những đêm thức trắng bên bếp lửa sao trà, tất cả chỉ trong chốc lát đã thành mây khói.

Thẩm Ngạn vẫn im lặng. Anh nhặt nhạnh những túi giấy bản còn dùng được, xếp lại ngay ngắn. Nhìn dáng vẻ lầm lũi của anh, Mai bỗng thấy mình không có quyền được yếu đuối. Cô đứng dậy, phủi bụi trên áo, giọng khàn đặc nhưng kiên định:

"Anh Thẩm, để tôi làm cho. Những thứ này bẩn rồi, không dùng làm trà uống được nữa, nhưng có thể dùng để nấu nước ngâm chân thảo dược. Sẽ không phí đâu."

Thẩm Ngạn dừng tay, ngước nhìn cô. Trong đôi mắt ấy, anh thấy một ngọn lửa nhỏ đang cháy lại. Anh vốn là người ít nói, sống cuộc đời độc hành từ khi vợ mất, nhưng hôm nay, sự kiên cường của người phụ nữ này đã chạm đến một góc khuất trong lòng anh.

"Mai này," Anh gọi tên cô lần đầu tiên, thanh âm trầm thấp như tiếng chuông đồng. "Nếu cô muốn làm lại, tôi có thể lên núi tìm thêm thảo mộc cho cô. Những chỗ hiểm trở, phụ nữ không nên đi."

Mai nhìn anh, cảm động gật đầu: "Vậy thì làm phiền anh quá. Tôi sẽ trả tiền công sòng phẳng cho anh." Thẩm Ngạn không đáp lời "tiền công", anh chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi. Bóng lưng anh cao lớn, che khuất cả một mảng nắng chiều, mang lại cho cô cảm giác an toàn lạ kỳ.

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hẳn trên những rặng tre, Mai đã dậy nhóm lửa. Cô không để nỗi buồn xâm chiếm quá lâu. Cô dùng số tiền bán trà đợt trước mua thêm vải thưa để làm màng lọc, mua thêm vài cái hũ sành nhỏ. Cô quyết định không chỉ làm trà, mà sẽ làm thêm "Gối Thảo Dược". Những cánh hoa bị nát không thể pha trà nhưng vẫn còn mùi thơm và dược tính, nếu đem sấy khô rồi khâu vào ruột gối sẽ giúp người già dễ ngủ, giảm đau đầu.

Vài ngày sau, Thẩm Ngạn trở lại với một gùi đầy thảo dược tươi rói. Có những loại rễ cây rất quý mà chỉ ở những vách đá sâu mới có. Anh đặt gùi xuống, mồ hôi thấm đẫm vạt áo dù trời đang rét đậm. Mai vội vàng rót một bát nước ấm, thêm chút gừng già đưa cho anh:

"Anh uống đi cho ấm. Vất vả cho anh quá."

Thẩm Ngạn nhận bát nước, tay hai người chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện ấm áp chạy dọc cánh tay khiến Mai bối rối rụt lại. Thẩm Ngạn cũng hơi khựng lại, anh uống cạn bát nước rồi lấy trong túi áo ra một nắm hạt giống nhỏ.

"Đây là hạt giống mai vàng. Tôi tìm thấy trên đỉnh núi. Cô thích trồng mai, hãy thử gieo xem."

Nhìn những hạt giống nằm gọn trong bàn tay to lớn của anh, Mai cảm thấy lồng ngực mình rung động. Anh không biết nói lời hoa mỹ, nhưng mọi hành động của anh đều nhắm thẳng vào những gì cô cần nhất. Cô đón lấy hạt giống, mỉm cười rạng rỡ – nụ cười đầu tiên kể từ khi cô đến thế giới này:

"Cảm ơn anh. Tôi sẽ trồng chúng ngay trước hiên. Khi nào hoa nở, mời anh sang uống trà."

Hứa hẹn ấy như một sợi tơ hồng vô hình, buộc hai tâm hồn cô đơn lại gần nhau hơn giữa mùa đông giá rét.