MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 8: Tiếng Lành Đồn Xa

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 8: Tiếng Lành Đồn Xa

711 từ · ~4 phút đọc

Trần Mai bắt đầu thực hiện dự án "Gối Thảo Dược". Cô tỉ mỉ khâu từng đường kim mũi chỉ lên những tấm vải thô màu xanh chàm. Bên trong, cô nhồi hỗn hợp hoa cúc khô, lá ngải cứu, trần bì và một ít linh lăng thảo. Mỗi chiếc gối nhỏ xinh tỏa ra mùi hương thanh khiết, dễ chịu vô cùng.

Cô mang ba chiếc gối đầu tiên sang tặng thím Trương. Thím Trương vốn bị chứng mất ngủ kinh niên, đêm nào cũng trằn trọc vì đau đầu. Hai ngày sau, thím chạy sang nhà Mai, mặt mày hớ hớn:

"Mai ơi! Cái gối của cô đúng là tiên dược. Đêm qua thím ngủ một mạch đến sáng, đầu óc nhẹ bẫng. Cô làm thêm cho thím mấy cái nữa, thím mang biếu mấy bà bạn trên trấn, họ đều là nhà có điều kiện, chắc chắn sẽ thích!"

Đúng như dự đoán, tiếng lành đồn xa. Những người phụ nữ trong làng vốn trước đây hay xì xào về việc Mai bị bỏ rơi, nay lại bắt đầu tò mò kéo đến xem "vật thần kỳ" giúp ngủ ngon. Mai tiếp đón họ rất nhã nhặn, không hề để bụng những lời cay nghiệt trước kia. Cô hiểu rằng, ở một làng quê nhỏ bé thế này, cách tốt nhất để xóa bỏ định kiến là cho họ thấy giá trị của mình.

Công việc bận rộn hơn khiến Mai không còn thời gian để buồn phiền về quá khứ. Tuy nhiên, sự phát đạt của cô lại khiến một người khác không yên lòng. Đó là Lý tú tài – chồng cũ của cô. Hắn nghe tin Mai không những không chết đói mà còn xinh đẹp hơn, lại còn qua lại với Thẩm Ngạn, lòng đố kỵ trỗi dậy. Hắn vốn là kẻ sĩ diện, không chấp nhận được việc một người đàn bà mình đã vứt bỏ lại có thể sống tốt hơn khi ở bên mình.

Một buổi chiều, khi Thẩm Ngạn đang giúp Mai sửa lại hàng rào bị hỏng, Lý tú tài xuất hiện. Hắn diện bộ áo dài dành cho sĩ tử, tay cầm quạt, ra vẻ phong lưu nhưng ánh mắt lại vẩn đục.

"Trần thị, nghe nói cô dạo này làm ăn được lắm? Dù sao chúng ta cũng từng là phu thê, cô có tiền đồ như vậy, sao không mang chút lễ vật sang tạ lỗi với mẹ ta?"

Mai dừng tay, nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng bình thản:

"Lý tiên sinh, giấy hòa ly chúng ta đã ký, quan phủ đã chứng giám. Tôi và anh bây giờ là người dưng nước lã. Việc tôi làm ăn thế nào không liên quan đến nhà họ Lý. Mời anh về cho."

Lý tú tài bị bóc trần bộ mặt tham lam trước mặt Thẩm Ngạn, hắn tức tối chỉ tay vào anh:

"Cô chê ta nghèo, nên mới chạy theo tên thợ săn cục mịch này phải không? Thật là đốn mạt!"

"Bốp!" Một tiếng động khô khốc vang lên. Không phải Thẩm Ngạn đánh, mà là Thẩm Ngạn đã bẻ gãy một cành tre dày ngay trước mặt Lý tú tài. Anh bước tới một bước, che chắn hoàn toàn cho Mai sau lưng, giọng nói lạnh thấu xương:

"Cút. Trước khi tôi coi ông là con thú rừng mà săn."

Nhìn vẻ mặt sát khí của Thẩm Ngạn, Lý tú tài hoảng sợ, lắp bắp vài câu rồi chạy mất dạng. Mai nhìn bóng lưng Thẩm Ngạn, trong lòng trào dâng một cảm giác biết ơn vô hạn. Cô nhận ra rằng, sự che chở này không giống như sự chiếm hữu của Lý tú tài, mà nó là sự tôn trọng và bảo vệ thuần túy.

Tối đó, khi chỉ còn hai người bên bếp lửa, Mai nhỏ nhẹ hỏi:

"Anh không sợ đắc tội với tú tài sao? Hắn có thể gây khó dễ cho anh đấy." Thẩm Ngạn cầm que củi khơi ngọn lửa, ánh lửa phản chiếu trong mắt anh một vẻ kiên định:

"Tôi chỉ sợ không bảo vệ được người mình muốn bảo vệ. Còn lại, không quan trọng."

Trái tim Mai đập lệch một nhịp. Câu nói của anh tuy giản đơn nhưng còn nặng tình hơn ngàn lời thề non hẹn biển.