MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 9: Hơi Ấm Ngày Cuối Năm

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 9: Hơi Ấm Ngày Cuối Năm

562 từ · ~3 phút đọc

Tháng Chạp về mang theo cái lạnh cắt da thịt. Nhưng ở căn nhà nhỏ của Trần Mai, không khí lại vô cùng ấm áp. Khắp sân treo đầy những túi thảo mộc phơi khô, trong bếp luôn đỏ lửa sao trà.

Dịp Tết năm nay, Mai quyết định làm một loại trà đặc biệt gọi là "Trà Đoàn Viên". Đây là sự kết hợp giữa hồng trà khô, long nhãn, táo đỏ và một ít mật ong rừng mà Thẩm Ngạn vừa lấy được. Cô đóng chúng vào những hũ sứ nhỏ, thắt ruy băng đỏ, trông rất sang trọng.

Cô mang một phần trà và gối thảo dược biếu thím Trương và những người trong làng đã giúp đỡ mình. Sự chân thành và tài năng của Mai đã hoàn toàn thu phục được lòng dân. Giờ đây, đi đến đâu người ta cũng gọi cô một tiếng "Cô Mai" với sự kính trọng, không còn ai nhắc đến danh xưng "người đàn bà bị bỏ" nữa.

Đêm giao thừa, tuyết rơi dày đặc. Mai đang chuẩn bị một bữa cơm nhỏ thì nghe tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, cô thấy Thẩm Ngạn đứng đó, trên tay xách một đôi thỏ rừng và một vò rượu nếp. Gương mặt anh dính đầy tuyết trắng, nhưng ánh mắt lại rất ấm.

"Cùng ăn giao thừa nhé?" – Anh hỏi, giọng có chút ngập ngừng.

Mai mỉm cười, mở rộng cửa: "Tôi đợi anh nãy giờ. Vào nhà đi, cơm chín rồi."

Bữa cơm giao thừa chỉ có hai người, nhưng lại là bữa cơm ấm áp nhất mà cả hai từng có trong nhiều năm qua. Họ ngồi đối diện nhau, hơi khói từ nồi canh gà lan tỏa. Mai kể cho anh nghe về những ước mơ của mình, về việc muốn mở một hiệu trà thảo mộc nhỏ trên trấn để giúp đỡ những người phụ nữ nghèo có việc làm. Thẩm Ngạn lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát cho cô.

"Nếu cô muốn mở hiệu trà, tôi sẽ giúp cô dựng tiệm. Tôi biết một chỗ trên trấn địa thế rất tốt," Thẩm Ngạn nói, giọng chắc nịch.

Ăn xong, họ cùng ra hiên nhà nhìn tuyết rơi. Thẩm Ngạn lấy trong người ra một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào, trên đầu trâm có khắc hình một bông hoa mai tinh xảo.

"Tôi tự tay khắc... không đẹp lắm, nhưng gỗ đào trừ tà, cầu bình an. Tặng cô."

Mai nhận lấy chiếc trâm, ngón tay vuốt ve những đường nét khắc tay tỉ mỉ. Cô biết anh đã phải tốn rất nhiều công sức mới làm được món quà này.

"Đẹp lắm, anh Thẩm. Tôi rất thích."

Dưới ánh trăng mờ ảo và những bông tuyết bay, Thẩm Ngạn khẽ nắm lấy tay Mai. Lần này, cô không rụt lại nữa. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay thô ráp của người đàn ông này, một hơi ấm chân thật, vững chãi, khiến cô tin rằng mùa đông này dù có lạnh đến mấy, cô cũng sẽ không bao giờ thấy cô đơn nữa.

Xa xa, tiếng pháo đón giao thừa bắt đầu vang lên. Trong mảnh vườn nhỏ trước hiên, những hạt giống mai mà Thẩm Ngạn tặng đã bắt đầu bám rễ sâu vào lòng đất, âm thầm tích lũy nhựa sống để chờ ngày bừng nở.