Sau đêm giao thừa ấm áp, Trần Mai dường như có thêm một nguồn sức mạnh vô hình. Cô không còn thức dậy với cảm giác chơi vơi của một kẻ tha hương, mà mỗi sớm mai đều tràn đầy kế hoạch. Những hạt giống mai Thẩm Ngạn tặng đã được cô chăm sóc kỹ lưỡng, chúng bắt đầu nhú lên những mầm xanh nhỏ xíu, can trường chịu đựng cái lạnh cuối đông.
Căn bếp nhỏ của Mai giờ đây đã trở thành một xưởng sản xuất trà thủ công thực thụ. Cô nhận ra rằng nếu chỉ bán trà thô cho các tiệm lớn, cô sẽ luôn bị ép giá và không thể xây dựng được danh tiếng riêng. Cô bàn với Thẩm Ngạn về việc thuê một gian hàng nhỏ trên trấn.
Thẩm Ngạn nghe xong không hề phản đối, anh chỉ lặng lẽ gật đầu rồi vài ngày sau dắt cô lên trấn. Anh đưa cô đến một góc phố không quá sầm uất nhưng lại gần các quán trọ và tiệm sách, nơi những người có học thức và khách vãng lai thường xuyên qua lại.
"Chỗ này vốn là tiệm đóng giày cũ của một người quen, ông ấy muốn về quê dưỡng già nên muốn sang nhượng lại với giá rẻ. Cô xem có ưng ý không?" Thẩm Ngạn vừa nói vừa mở cánh cửa gỗ đã bạc màu thời gian.
Mai bước vào trong, không gian chỉ rộng chừng mười lăm mét vuông nhưng trần nhà cao và thoáng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi có một cây liễu già rủ bóng xuống con mương nhỏ chạy dọc phố. Trong đầu cô bắt đầu vẽ ra hình ảnh một tiệm trà thanh nhã với những hũ sứ trắng và mùi hương thảo mộc thoang thoảng.
"Ưng ý lắm anh Thẩm, nhưng tiền thuê ở đây chắc chắn không rẻ. Số tiền tôi dành dụm được từ việc bán gối và trà đợt trước chỉ vừa đủ trả tiền thuê vài tháng, còn tiền sửa sang và nhập thêm nguyên liệu..." Mai ngập ngừng, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại vì lo lắng.
Thẩm Ngạn không nói gì, anh lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi vải nhỏ, đặt vào tay cô. Bên trong là những thỏi bạc vụn và một xấp tiền đồng được xếp ngay ngắn.
"Đây là tiền tôi dành dụm được từ những năm đi săn và làm mướn. Cô cứ cầm lấy mà dùng. Coi như tôi hùn vốn với cô, sau này có lời thì chia cho tôi là được."
Mai hốt hoảng định trả lại: "Không được, đây là tiền xương máu của anh. Tôi làm sao có thể..."
Thẩm Ngạn giữ chặt tay cô, ánh mắt anh chân thành và kiên định đến mức khiến cô im lặng: "Tôi sống một mình, không cần dùng đến nhiều tiền. Số tiền này để trong tủ cũng chỉ là vật chết, đưa cho cô nó mới có giá trị. Tôi tin cô sẽ làm được."
Cảm giác xúc động dâng trào khiến sống mũi Mai cay xè. Ở kiếp trước, khi cô thành công, người ta vây quanh để tung hô, nhưng khi cô ly hôn và trắng tay, chẳng ai chìa tay ra giúp đỡ. Vậy mà ở thế giới xa lạ này, một người đàn ông lầm lì lại sẵn sàng giao hết gia sản cho cô chỉ vì một niềm tin giản đơn.
"Được, tôi nhận. Nhưng chúng ta phải viết giấy cam kết, tiệm trà này là của chung hai chúng ta." Mai lau giọt nước mắt chực trào, mỉm cười nhìn anh.
Những ngày sau đó, cả hai bắt đầu bận rộn. Thẩm Ngạn tự tay đóng những chiếc kệ gỗ, quét lại vôi tường và sửa lại mái che. Mai thì tỉ mỉ chọn mua những bình gốm mộc mạc, khâu thêm những tấm rèm bằng vải thô màu xanh dịu mắt. Cô đặt tên cho tiệm là "Hồi Xuân Đường", không phải với ý nghĩa y thuật cao siêu, mà là mong muốn ai uống trà của cô cũng thấy lòng mình ấm áp như mùa xuân trở lại.
Buổi tối trước ngày khai trương, hai người ngồi giữa gian hàng còn thơm mùi gỗ mới. Mai đưa cho Thẩm Ngạn một chén trà do chính tay cô vừa pha.
"Anh Thẩm, anh có hối hận không nếu chẳng may tôi kinh doanh thất bại?"
Thẩm Ngạn nhấp một ngụm trà, vị ngọt hậu lan tỏa đầu lưỡi. Anh nhìn cô, giọng nói trầm ấm hơn bao giờ hết: "Thất bại thì chúng ta lại về làng trồng rau, tôi lên rừng săn thú. Có gì mà phải hối hận?"
Mai nhìn vào đôi mắt anh, cô thấy trong đó không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một bến đỗ bình yên mà bấy lâu nay cô hằng tìm kiếm.