MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 11: Khai Trương

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 11: Khai Trương

754 từ · ~4 phút đọc

Ngày khai trương "Hồi Xuân Đường" diễn ra vào một buổi sáng nắng hanh vàng. Trần Mai không đốt pháo rình rang, cô chỉ đặt một lư hương nhỏ trước cửa tiệm, đốt loại thảo mộc có mùi thơm dễ chịu để thu hút khách qua đường.

Cô diện một bộ váy bằng vải bông màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản bằng chiếc trâm gỗ đào mà Thẩm Ngạn tặng. Vẻ đẹp thanh khiết, điềm đạm của cô khiến tiệm trà mang một phong thái hoàn toàn khác biệt so với những cửa hàng ồn ào xung quanh.

Thẩm Ngạn hôm nay không đi săn, anh mặc bộ đồ mới gọn gàng, đứng ở một góc tiệm hỗ trợ cô những việc nặng nhọc. Sự hiện diện của anh như một bức tường vững chãi, khiến Mai thấy tự tin hơn rất nhiều.

Vị khách đầu tiên là một ông lão râu tóc bạc phơ, trên tay cầm một cuốn sách cũ. Ông bị thu hút bởi mùi hương lạ mà thanh tao tỏa ra từ tiệm.

"Cô chủ nhỏ, đây là tiệm thuốc hay tiệm trà vậy? Mùi hương này thật khiến người ta sảng khoái." Ông lão vuốt râu hỏi.

Mai lễ phép chào hỏi: "Dạ thưa lão tiên sinh, đây là tiệm trà thảo mộc. Trà của cháu được làm từ hoa cúc, táo đỏ và các loại thảo dược tự nhiên, giúp điều hòa khí huyết và định thần. Mời lão tiên sinh dùng thử một chén ạ."

Cô rót trà ra một chiếc chén gốm nhỏ. Nước trà màu vàng hổ phách, trong vắt. Ông lão nhấp một ngụm, nhắm mắt thưởng thức rồi gật gù tâm đắc.

"Tốt, rất tốt! Lão già này vốn bị chứng mất ngủ, uống nhiều trà xanh thì càng thao thức, nhưng trà này của cô lại có vị ngọt dịu, uống vào thấy lòng rất nhẹ nhàng. Cho lão hai hũ mang về nhé."

Sự khởi đầu thuận lợi khiến Mai thở phào. Trong ngày hôm đó, nhiều vị khách khác cũng ghé thăm. Có những người phu xe ghé vào vì muốn uống một bát nước ấm giải khát, cũng có những quý phu nhân tò mò vì thấy tiệm trà bài trí quá đỗi thanh nhã.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đến với ý đồ tốt. Buổi chiều, có một nhóm thanh niên trông có vẻ là tay chân của một hiệu buôn lớn gần đó đi vào. Họ nhìn quanh tiệm với vẻ khinh khỉnh, một tên tiến lại gần quầy, gõ tay xuống bàn ầm ầm.

"Tiệm mới mở mà không biết luật lệ sao? Muốn buôn bán yên ổn ở dãy phố này thì phải đến chào hỏi hội buôn chúng tôi trước chứ?"

Mai vẫn giữ bình tĩnh, cô khẽ mỉm cười: "Tôi chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé mở tiệm buôn bán lẻ tẻ, không biết quý hội có quy định gì. Nếu có gì sơ suất, mong các vị bỏ qua."

Tên cầm đầu thấy cô mềm mỏng, định lấn tới định nắm lấy tay cô: "Bỏ qua thì cũng được, nhưng cô chủ xinh đẹp đây phải đi uống với chúng tôi một chén..."

Hắn chưa kịp chạm vào tay Mai thì một bàn tay to lớn đã siết chặt lấy cổ tay hắn. Thẩm Ngạn từ phía sau bước tới, ánh mắt anh sắc lẹm như dao, tỏa ra một luồng áp lực đáng sợ.

"Cút đi, trước khi tôi bẻ gãy cánh tay này." Thẩm Ngạn gằn giọng từng chữ một.

Đám thanh niên nhìn thấy vóc dáng lực lưỡng và khí thế của Thẩm Ngạn thì bắt đầu chùn bước. Tên cầm đầu đau đến mức mặt mũi biến dạng, vội vàng vùng ra rồi lủi mất, miệng không quên để lại lời đe dọa yếu ớt: "Được lắm, các người cứ chờ đấy!"

Mai nhìn theo bọn họ, lòng có chút lo lắng: "Anh Thẩm, chúng ta mới mở tiệm đã đắc tội với bọn họ, liệu có ổn không?"

Thẩm Ngạn buông tay ra, nhìn cô với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt: "Cô đừng sợ. Bọn chúng chỉ là những kẻ bắt nạt người yếu. Có tôi ở đây, không ai dám làm hại cô đâu. Buôn bán ngay thẳng thì không việc gì phải cúi đầu."

Mai gật đầu, sự can đảm của anh đã truyền sang cho cô. Cô nhận ra rằng, trong cuộc đời này, dù ở thời đại nào, sự tử tế luôn cần đi đôi với sự mạnh mẽ để bảo vệ chính mình.