MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 12: Nút Thắt Lòng

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 12: Nút Thắt Lòng

745 từ · ~4 phút đọc

Việc kinh doanh của "Hồi Xuân Đường" dần đi vào ổn định. Trà thảo mộc của Mai bắt đầu có những khách hàng thân thiết. Cô không chỉ bán trà mà còn kiêm luôn việc tư vấn cách chăm sóc sức khỏe bằng những kiến thức y học thường thức từ kiếp trước, khiến khách hàng rất tin tưởng.

Một buổi chiều mưa phùn, khi khách trong tiệm đã vãn, một người phụ nữ trung niên mặc y phục lộng lẫy nhưng khuôn mặt đầy vẻ u sầu bước vào tiệm. Mai nhận ra ngay, đó là phu nhân của huyện lệnh trong trấn, người mà thím Trương từng nhắc tới với sự kính trọng xen lẫn thương cảm vì bà không có con cái, địa vị trong phủ bị lung lay.

"Nghe nói trà của cô chủ đây có thể giúp người ta bớt ưu phiền, có thật không?" Phu nhân huyện lệnh khẽ thở dài, ánh mắt nhìn ra màn mưa ngoài cửa.

Mai nhẹ nhàng pha một ấm trà hoa nhài kết hợp với tâm sen và mật ong. Cô đặt chén trà trước mặt vị phu nhân, giọng nói nhỏ nhẹ như hơi thở:

"Trà thực chất chỉ là vật dẫn, quan trọng là tâm thế của người uống. Phu nhân tâm có nhiều nút thắt, trà này giúp thanh tâm, nhưng muốn hết ưu phiền thì phải tự mình buông bỏ những thứ không thuộc về mình."

Vị phu nhân khựng lại, nhìn Mai với vẻ ngạc nhiên: "Cô... sao cô biết tâm ta có nút thắt?"

Mai mỉm cười, đôi mắt đầy sự thấu hiểu: "Bởi vì tôi cũng từng như phu nhân. Tôi từng đặt hết hy vọng vào một người, để rồi khi bị phản bội, tôi tưởng như cả thế giới sụp đổ. Nhưng phu nhân nhìn xem, giờ tôi đang đứng đây, tự tay pha trà, tự mình sống cuộc đời của mình. Khi mình biết yêu chính mình, thì những kẻ khác không còn làm tổn thương mình được nữa."

Hôm đó, Mai đã dành cả buổi chiều để trò chuyện với phu nhân huyện lệnh. Cô không khuyên bảo những giáo điều sáo rỗng, cô chỉ kể về hành trình mình từ một người đàn bà bị xua đuổi trở thành chủ một tiệm trà. Những lời chia sẻ chân thành của một người "đồng cảnh ngộ" đã chạm đến trái tim khô héo của vị phu nhân.

Khi ra về, phu nhân huyện lệnh cầm lấy tay Mai, ánh mắt đã lấy lại chút tinh anh: "Cảm ơn cô, cô Mai. Ta đã sống cả đời vì người khác, có lẽ đã đến lúc ta nên sống vì mình rồi. Trà của cô thật sự rất đặc biệt."

Sự kiện này đã mang lại cho "Hồi Xuân Đường" một tấm bùa hộ mệnh vô hình. Từ đó về sau, đám lưu manh trong trấn không còn dám bén mảng đến quấy rối tiệm của cô nữa.

Tối hôm đó, khi tiệm trà đóng cửa, Mai cùng Thẩm Ngạn đi dạo trên con phố vắng. Mưa đã tạnh, không khí mang theo mùi đất ẩm và hương hoa mai thoang thoảng từ đâu đó bay lại.

"Mai này, cô thật giỏi. Cô không chỉ bán trà, cô còn cứu rỗi tâm hồn người khác." Thẩm Ngạn lên tiếng, giọng đầy sự khâm phục.

Mai dừng lại, nhìn anh, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn lồng: "Tôi chỉ nói ra những gì tôi đã trải qua thôi. Mà thực ra, người cứu rỗi tôi đầu tiên chính là anh đó, anh Thẩm."

Thẩm Ngạn hơi bối rối, anh gãi đầu: "Tôi có làm gì đâu, chỉ là vác mấy bó củi với đóng cái kệ gỗ..."

Mai bật cười, tiếng cười giòn tan tan vào không trung: "Anh không biết sức mạnh của sự hiện diện đâu. Chỉ cần biết có anh đứng ở góc tiệm đó, tôi thấy mình có thể đối mặt với cả thế giới."

Thẩm Ngạn đứng lặng người nhìn nụ cười của cô. Dưới ánh trăng mờ, anh bất giác đưa tay lên, vén một lọn tóc mai lòa xòa trên trán cô. Cả hai đứng đó, giữa thị trấn cổ kính, cảm nhận được một thứ tình cảm đang nảy mầm rực rỡ hơn cả những đóa hoa mai đang chờ xuân đến.

Quá khứ đau buồn của cả hai như những vạt mây đen cuối cùng đang dần tan biến, nhường chỗ cho một tương lai rạng rỡ hơn bao giờ hết.