Tiếng lành đồn xa về tiệm trà thảo mộc của một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, tài giỏi và có mối quan hệ với phu nhân huyện lệnh cuối cùng cũng bay đến tai nhà họ Lý ở tận làng xa. Lý tú tài, kẻ vốn dĩ đang khốn đốn vì nợ nần bài bạc và sự khinh miệt của gia đình vợ mới, nay như kẻ chết đuối vớ được cọc. Hắn không thể tin được người vợ mà hắn từng coi là "vận xui" lại có thể đổi đời ngoạn mục đến thế.
Một buổi sáng, khi Trần Mai đang bận rộn sắp xếp những hũ trà mật ong lên kệ, một bóng người lù lù xuất hiện trước cửa tiệm. Không phải là khách hàng với vẻ ngoài nhã nhặn, mà là bà Lý – mẹ chồng cũ của cô, cùng với Lý tú tài đang khép nép phía sau. Trông họ không còn vẻ hống hách như lần trước, nhưng đôi mắt vẫn lộ rõ sự tham lam khi nhìn vào những món đồ bài trí tinh tế trong tiệm.
"Ối giời ơi, con dâu hiền của mẹ! Mẹ biết ngay là con có tài mà, thảo nào ngày xưa thầy bói bảo con có tướng vượng phu ích tử!" Bà Lý vừa bước vào đã gào lên một tiếng thật lớn, thu hút sự chú ý của những người đi đường.
Trần Mai buông hũ trà xuống, bàn tay khẽ siết chặt vạt áo nhưng gương mặt vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cô nhìn thẳng vào hai người họ, giọng nói lạnh lùng và xa cách:
"Bà Lý, mời bà tự trọng. Giấy hòa ly đã ký, dấu ấn của quan phủ vẫn còn đó. Tôi và con trai bà không còn là phu thê, càng không có quan hệ mẹ chồng nàng dâu nào ở đây cả."
Lý tú tài thấy vậy liền tiến lên một bước, cố tình trưng ra bộ mặt đau khổ, hối lỗi mà hắn đã tập luyện kỹ lưỡng ở nhà:
"Mai à, anh biết ngày đó anh sai rồi. Anh bị quỷ ám nên mới nghe lời người ngoài mà đối xử tệ bạc với em. Thời gian qua anh nhớ em đến mất ăn mất ngủ. Ngôi nhà họ Lý vẫn luôn dành một chỗ cho em. Hay là em dẹp tiệm trà này đi, mang tiền về cùng anh gây dựng lại gia đình, chúng ta sẽ sống hạnh phúc như xưa."
Mai nghe những lời đó mà cảm thấy buồn nôn. Cô không ngờ trên đời này lại có những kẻ mặt dày đến thế. Kiếp trước cô đã gặp đủ loại người ích kỷ, nhưng loại người tráo trở như Lý tú tài vẫn khiến cô thấy kinh tởm.
"Anh nói xong chưa? Nếu xong rồi thì mời ra khỏi đây. Tiệm tôi mở ra để đón khách uống trà, không phải nơi để anh diễn kịch."
Bà Lý thấy con trai bị từ chối thẳng thừng, bản tính hung dữ lại nổi lên. Bà ta đứng giữa tiệm, chống nạnh gào thét để mọi người xung quanh đều nghe thấy:
"Mọi người xem này! Người đàn bà này có chút tiền là quên sạch đạo lý. Nó là vợ của con trai tôi, theo luật thì tiền của nó cũng là tiền của nhà họ Lý. Vậy mà nó định ôm tiền đi theo tên thợ săn nghèo hèn kia. Đúng là đồ không biết liêm sỉ!"
Đám đông bắt đầu tụ tập ngoài cửa tiệm, những tiếng xì xào bàn tán vang lên. Trong xã hội cổ đại, dù có giấy hòa ly nhưng tiếng xấu về sự "không chung thủy" vẫn là một đòn chí mạng với phụ nữ. Mai cảm thấy lồng ngực mình phập phồng vì tức giận, cô định lên tiếng thì một bóng đen cao lớn đã che khuất cửa tiệm.
Thẩm Ngạn bước vào, trên vai vẫn còn vác một bó củi lớn vừa mang từ rừng về. Anh đặt bó củi xuống sàn nhà với một tiếng "rầm" khô khốc, khiến mặt đất như rung chuyển. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng giá nhìn vào mẹ con nhà họ Lý.
"Bà nói ai là tên thợ săn nghèo hèn?" Thẩm Ngạn gằn giọng, từng bước tiến lại gần.
Bà Lý bị khí thế của anh dọa cho lùi lại mấy bước, nhưng vẫn cố cãi: "Ngươi... ngươi định đánh người già sao? Có giỏi thì đánh đi, để xem quan phủ có bắt ngươi không!"
Thẩm Ngạn không đánh, anh chỉ lấy trong người ra một tờ giấy có đóng dấu đỏ của huyện đường. Đó là tờ giấy chứng nhận việc anh và Mai cùng hùn vốn mở tiệm, và quan trọng hơn, đó là giấy chứng nhận Mai là "người dân tự do" dưới sự bảo trợ của phu nhân huyện lệnh vì những đóng góp cho việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng.
"Nhà họ Lý các người còn nợ tô thuế của huyện ba năm chưa trả đủ, Lý tú tài còn đang bị chủ nợ ở sòng bạc tìm kiếm khắp nơi. Nếu các người không muốn tôi mời quân lính huyện đường đến đây để 'hỏi thăm' nợ cũ, thì hãy biến khỏi đây ngay lập tức."
Lý tú tài nghe đến hai chữ "sòng bạc" và "huyện đường" thì mặt cắt không còn giọt máu. Hắn hiểu rằng Thẩm Ngạn không chỉ là một thợ săn bình thường mà còn là người có tai mắt và sự cứng rắn mà hắn không bao giờ đối phó nổi. Hắn vội vàng kéo tay bà Lý, lủi thủi chạy mất hút vào đám đông, không dám quay đầu nhìn lại lấy một lần.
Mai nhìn theo bóng họ đi xa, đôi vai khẽ run lên vì những cảm xúc dồn nén. Thẩm Ngạn quay lại, nhìn cô với ánh mắt lo lắng xen lẫn đau lòng. Anh không biết nói gì để an ủi, chỉ lặng lẽ cầm lấy chiếc chổi, bắt đầu quét dọn những dấu chân bẩn thỉu mà hai người kia để lại trên sàn nhà.
"Cảm ơn anh, Thẩm Ngạn. Nếu không có anh, tôi thực sự không biết phải đối phó với sự dai dẳng của họ như thế nào." Mai nhỏ giọng nói.
Thẩm Ngạn dừng tay, nhìn thẳng vào mắt cô: "Đừng bao giờ nói lời cảm ơn với tôi về những chuyện như thế này. Tôi đã nói rồi, có tôi ở đây, không ai có quyền làm cô tổn thương nữa."
Sự kiện này không làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của tiệm, ngược lại, nó còn khiến mọi người trong trấn khâm phục bản lĩnh của Mai và sự trung thành của Thẩm Ngạn hơn. Nút thắt quá khứ một lần nữa được gỡ bỏ bằng sự mạnh mẽ và tin tưởng.