MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrùng Phùng Cuối ĐôngChương 14

Trùng Phùng Cuối Đông

Chương 14

753 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa hạ kéo dài ròng rã suốt ba ngày, khiến thị trấn nhỏ như chìm trong một bức màn nước trắng xóa. Khách hàng đến tiệm trà ít đi, nhưng "Hồi Xuân Đường" vẫn tỏa ra một không khí ấm cúng lạ thường. Trần Mai tận dụng thời gian này để nghiên cứu thêm những công thức trà thảo mộc mới dùng cho mùa hè, như trà rễ cỏ tranh và lá sen khô để thanh nhiệt.

Thẩm Ngạn những ngày này cũng không lên núi được. Anh dành thời gian ở lại tiệm để giúp Mai những công việc lặt vặt. Khi thì anh bào lại cái chân bàn bị vênh do ẩm, khi thì anh giúp cô phân loại những túi dược liệu. Cả hai làm việc bên cạnh nhau trong sự im lặng bình yên, chỉ có tiếng mưa rơi trên mái hiên và tiếng sùng sục của ấm nước sôi trên bếp lò.

"Anh Thẩm, anh có bao giờ hối hận vì đã ở lại thị trấn này thay vì tự do đi săn trên núi không?" Mai hỏi khi cô đang tỉ mỉ cắt từng lát táo đỏ.

Thẩm Ngạn đang mài lại lưỡi dao rừng, nghe vậy liền dừng lại. Anh nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, rồi nhìn lại người phụ nữ đang ngồi trước mặt mình. Ánh sáng vàng dịu từ ngọn đèn dầu chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Mai, khiến cô trông như một bức họa dịu dàng.

"Hồi trước, tôi nghĩ tự do là được đi bất cứ đâu mình muốn, sống một mình không vướng bận. Nhưng từ khi gặp cô, tôi mới hiểu tự do thực sự là khi tâm mình có một nơi để thuộc về. Ở đây, tôi thấy lòng mình yên tĩnh hơn cả khi ở trong rừng thẳm."

Mai khẽ mỉm cười, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Cô biết Thẩm Ngạn không phải là người hay nói những lời sáo rỗng, mỗi lời anh nói ra đều là sự thật từ đáy lòng.

"Tôi cũng vậy. Kiếp trước... ý tôi là trước đây, tôi luôn phải chạy đuổi theo những thứ phù phiếm. Giờ ngồi đây, nghe tiếng mưa, pha một ấm trà cho người mình trân trọng, tôi thấy cuộc đời này chỉ cần thế là đủ."

Đúng lúc đó, một tiếng sấm vang lên khiến Mai giật mình, chiếc dao nhỏ trên tay cô vô tình khứa vào ngón trỏ. Máu đỏ rỉ ra, Mai khẽ "a" lên một tiếng.

Thẩm Ngạn phản ứng nhanh như một con báo. Anh ngay lập tức buông con dao đang mài, tiến lại gần nắm lấy tay cô. Gương mặt anh lộ rõ vẻ hốt hoảng còn hơn cả khi đối mặt với thú dữ trong rừng. Anh nhanh chóng đưa ngón tay cô lên miệng mút nhẹ để ngăn máu, rồi tìm túi thảo dược cầm máu mà Mai luôn để sẵn bên cạnh.

"Cô sao lại bất cẩn thế?" Giọng anh có chút trách móc nhưng chứa đầy sự xót xa.

Anh tỉ mỉ rắc thuốc rồi dùng một miếng vải sạch băng lại cho cô. Bàn tay to lớn, thô ráp của anh khi chạm vào ngón tay nhỏ nhắn của Mai lại dịu dàng một cách lạ thường. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, Mai có thể ngửi thấy mùi gỗ thông và mùi mưa trên áo anh, cũng như cảm nhận được hơi thở dồn dập của anh.

"Tôi không sao mà, chỉ là vết thương nhỏ thôi." Mai bối rối nói, mặt hơi ửng hồng.

Thẩm Ngạn không buông tay cô ra ngay, anh giữ lấy bàn tay cô, nhìn vào vết băng rồi nhìn vào mắt cô. Không gian như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn ngoài kia.

"Đối với cô là nhỏ, nhưng với tôi thì không. Mai, từ nay về sau, những việc dùng dao kéo nặng nhọc này cứ để tôi làm. Cô chỉ cần pha trà và mỉm cười thôi là được."

Lời tỏ tình không chính thức này khiến trái tim Mai đập liên hồi. Cô không rút tay lại, mà khẽ siết nhẹ tay anh như một lời đáp lại thầm kín. Những ngày mưa buồn bã bỗng trở nên rực rỡ và ấm áp nhất trong ký ức của cả hai. Tình cảm của họ không cần những lời thề thốt chấn động địa cầu, nó cứ thế lớn dần lên từ những sự quan tâm nhỏ nhặt và chân thành nhất.