Việc kinh doanh ở tiệm càng phát đạt thì mối quan hệ giữa Mai và Thẩm Ngạn càng trở nên gắn bó. Tuy nhiên, có một chuyện luôn khiến Mai thắc mắc: Thẩm Ngạn là một người có khí chất rất đặc biệt, cách anh nhìn nhận sự việc và những kiến thức anh có đôi khi vượt xa một thợ săn thông thường. Hơn nữa, những thỏi bạc mà anh giao cho cô để mở tiệm cho thấy anh không hề nghèo khó như vẻ bề ngoài.
Một buổi tối, sau khi tiệm đã đóng cửa và họ cùng nhau ngồi bên mâm cơm giản dị, Thẩm Ngạn bỗng lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun. Anh đặt nó lên bàn, vẻ mặt có chút nghiêm trọng.
"Mai, có một số chuyện về quá khứ của tôi, tôi nghĩ đã đến lúc phải nói cho cô biết. Tôi không muốn giữa chúng ta có bất kỳ bí mật nào."
Mai đặt bát đũa xuống, lắng nghe chú tâm.
"Thực ra, tôi không sinh ra ở ngôi làng này. Gia đình tôi trước đây vốn có một xưởng chế tác vũ khí và đúc đồng khá lớn ở phía Nam. Tôi được học chữ, học võ và học cả cách quản lý việc kinh doanh từ nhỏ. Nhưng mười năm trước, một vụ hỏa hoạn lớn đã thiêu rụi tất cả, cha mẹ tôi cũng không qua khỏi. Tôi là kẻ duy nhất sống sót, mang theo một ít tiền của gia đình còn sót lại và phiêu bạt đến đây, chọn nghề thợ săn để sống ẩn dật, tránh xa những thị phi và đau thương của quá khứ."
Mai sững sờ. Cô biết anh có một quá khứ buồn, nhưng không ngờ nó lại thảm khốc đến thế. Sự lầm lì và xa cách của anh hóa ra là một lớp vỏ bọc để bảo vệ một trái tim đầy vết sẹo.
"Vậy còn... vợ cũ của anh?" Mai ngập ngừng hỏi, đây là điều cô luôn muốn biết nhưng sợ chạm vào nỗi đau của anh.
Thẩm Ngạn thở dài, ánh mắt nhìn sâu vào hư không: "Đó là con gái của một người bạn cũ của cha tôi. Sau vụ hỏa hoạn, gia đình họ cũng lâm vào cảnh bần cùng. Chúng tôi nương tựa vào nhau mà sống. Nhưng cô ấy vốn yếu ớt, lại chịu nhiều cú sốc tâm lý nên sau khi cưới không lâu thì lâm bệnh nặng rồi qua đời. Tôi luôn tự trách mình không đủ khả năng để bảo vệ những người mình yêu thương."
Mai bước vòng qua bàn, đặt tay lên vai anh. Cô hiểu cảm giác tự trách đó, nó giống như cảm giác của cô khi cuộc hôn nhân kiếp trước tan vỡ, cô đã luôn tự hỏi mình đã làm sai điều gì.
"Anh không có lỗi, Thẩm Ngạn. Chuyện đã qua là do ý trời, không phải lỗi của anh. Anh nhìn xem, anh đã cứu tôi, đã giúp tôi mở tiệm trà này, anh đang bảo vệ tôi rất tốt mà. Quá khứ là để chúng ta trân trọng hiện tại hơn, chứ không phải để gông cùm chúng ta mãi mãi."
Thẩm Ngạn nắm lấy tay cô, áp vào má mình. Những giọt nước mắt hiếm hoi của người đàn ông rắn rỏi khẽ lăn dài. Sự thấu hiểu của Mai đã giúp anh trút bỏ được gánh nặng nghìn cân đeo đẳng suốt mười năm qua.
"Cảm ơn cô, Mai. Từ khi gặp cô, tôi mới thấy cuộc đời mình bắt đầu có màu sắc trở lại. Số tiền và những kiến thức còn lại của gia đình tôi, tôi muốn dùng tất cả để cùng cô xây dựng 'Hồi Xuân Đường' trở thành một thương hiệu lớn hơn, giúp đỡ được nhiều người hơn."
Trong chiếc hộp gỗ mun đó, ngoài những thỏi bạc còn có một bản vẽ thiết kế về một loại ấm đun nước đặc biệt giúp giữ nhiệt và hương vị trà lâu hơn – một kỹ thuật gia truyền của gia đình họ Thẩm.
Đêm đó, họ ngồi bên nhau rất lâu để bàn về kế hoạch mở rộng tiệm trà và sản xuất những bộ trà cụ độc bản. Một chương mới trong cuộc đời họ lại bắt đầu, không còn chỉ là nương tựa vào nhau để tồn tại, mà là cùng nhau xây dựng một đế chế trà thảo mộc đầy nhân văn. Hoa mai trong vườn nhà giờ đây không chỉ nở vì mùa xuân, mà nở vì sự hồi sinh từ chính trong tâm hồn họ.