Cơn đau buốt thấu xương ở cổ tay dường như vẫn còn vương vấn trong từng mạch máu. Diệp Tinh nhớ rõ, kiếp trước, đôi bàn tay thiên phú của cô đã bị Diệp Tuyết và gã tra nam kia nhẫn tâm hủy hoại. Tiếng gân tay đứt đoạn còn vang vọng hơn cả tiếng đàn cô hằng yêu quý. Trong bóng tối của tuyệt vọng, người duy nhất điên cuồng lao vào ngọn lửa để cứu cô, chính là Thẩm Mục Thần – người mà cả giới thượng lưu đều gọi là "con chó điên" vì sự hung dữ và tàn nhẫn của anh.
Nhưng khi đó, tất cả đã quá muộn. Anh chết cùng cô trong đống đổ nát, hơi ấm cuối cùng của anh là tiếng thì thầm bên tai: "Tinh Nhi, nếu có kiếp sau, anh sẽ không để em chịu khổ dù chỉ một chút."
"A Thần... đừng!"
Diệp Tinh bật dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô thở hổn hển, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. Đây không phải là căn hầm tối tăm lạnh lẽo, mà là căn phòng công chúa ngập tràn sắc hồng và trắng của căn biệt thự họ Diệp. Trên bệ cửa sổ, những hạt mưa mùa hạ đang gõ nhịp lạch cạch vào lớp kính cường lực.
Cô run rẩy đưa bàn tay nhỏ xíu lên trước mặt. Không có vết sẹo, không có sự co quắp đau đớn. Đây là bàn tay của một đứa trẻ sáu tuổi.
"Mình... trùng sinh rồi?"
[Ting! Hệ thống 'Ánh Sáng Ban Mai' đã được kích hoạt. Chào ký chủ Diệp Tinh.]
Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu khiến Diệp Tinh giật mình. Hệ thống này cho cô biết, cô có cơ hội làm lại cuộc đời, và mục tiêu cao nhất là cứu rỗi nam chính Thẩm Mục Thần khỏi số phận hắc hóa tàn khốc.
[Nhiệm vụ khởi đầu: Ngăn chặn nam chính Thẩm Mục Thần bị bắt nạt. Phần thưởng: Một hộp kẹo dâu tây "Ấm Áp" (giúp làm dịu cơn giận).]
Cái tên "Thẩm Mục Thần" như một luồng điện xộc thẳng vào tim cô. Phải rồi, năm sáu tuổi, đó là năm đầu tiên Thẩm Mục Thần bị đưa từ vùng quê nghèo về Thẩm gia. Nhưng vì là con riêng, cậu bị cha ruột ghét bỏ, bị mẹ kế hành hạ, bị coi là "điềm xấu".
Diệp Tinh không kịp mang dép, đôi chân trần nhỏ nhắn đạp lên thảm lông mềm mại, lao thẳng ra ngoài. Qua màn mưa mờ ảo phía sau khu vườn biệt thự nhà họ Thẩm bên cạnh, cô nhìn thấy một bóng người nhỏ bé đang co quắp dưới gốc cây đại thụ.
Thẩm Mục Thần lúc này chỉ mới bảy tuổi. Cậu gầy gò, quần áo rách rưới, vết thương trên cánh tay do bị đám anh em cùng cha khác mẹ ném đá vẫn còn rỉ máu, bị nước mưa xối vào đau đến tê dại. Đôi mắt cậu đục ngầu sự thù hận. Cậu đang nắm chặt một hòn đá sắc cạnh, định bụng sẽ lao ra liều mạng với bất cứ ai đến gần.
"Này, anh gì ơi!"
Một giọng nói trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên. Thẩm Mục Thần ngẩng đầu, thấy một cô bé xinh đẹp như thiên sứ bước ra từ truyện tranh. Cô mặc chiếc váy ngủ ren trắng bồng bềnh, chân trần dẫm trên cỏ ướt, đôi mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà.
Diệp Tinh che chiếc ô nhỏ lên đầu cậu, hơi thở cô gấp gáp vì chạy nhanh: "Anh đau lắm phải không?"
Thẩm Mục Thần lùi lại, gầm gừ như một con thú nhỏ bị thương: "Cút đi! Đừng chạm vào tôi, tôi sẽ đánh cô đấy!"
Diệp Tinh không sợ, cô biết sâu trong sự hung dữ đó là một trái tim tan nát. Cô ngồi thụp xuống, bất chấp bùn đất làm bẩn chiếc váy đắt tiền, rồi lấy từ trong túi áo ra viên kẹo dâu vừa nhận từ hệ thống.
"Ăn kẹo sẽ hết đau. A Thần, em là Diệp Tinh. Từ nay, em sẽ bảo vệ anh."
Bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu. Một luồng ấm áp kỳ lạ truyền qua da thịt, khiến trái tim đang đóng băng của Thẩm Mục Thần khẽ run lên. Cậu nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, rồi nhìn cô bé đang cười rạng rỡ. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy thế giới này không chỉ có màu xám của những trận đòn roi.