Thẩm Mục Thần nhìn chăm chằm vào viên kẹo dâu tây màu hồng nhạt trong lòng bàn tay, rồi lại nhìn cô bé đang ướt sũng trước mặt. Cậu không hiểu tại sao một đại tiểu thư lá ngọc cành vàng như Diệp Tinh lại quan tâm đến một "đứa trẻ rác rưởi" như cậu.
"Tại sao?" Cậu khàn giọng hỏi, đôi mắt vẫn đầy cảnh giác.
Diệp Tinh mỉm cười, đôi lúm đồng tiền hiện rõ trên khuôn mặt phúng phính: "Vì anh là A Thần. Vì em thích anh."
Câu nói "Em thích anh" của một đứa trẻ sáu tuổi ngây ngô đến lạ, nhưng nó lại có sức nặng ngàn cân đối với một người chưa từng được yêu thương. Thẩm Mục Thần sững sờ, hòn đá sắc nhọn trong tay cậu từ từ rơi xuống thảm cỏ.
"Nhìn anh xem, người em ướt hết rồi." Diệp Tinh lo lắng kéo tay cậu. "Đi theo em, về nhà em thay đồ, nếu không anh sẽ ốm mất."
Thẩm Mục Thần định từ chối, nhưng sức kéo từ bàn tay nhỏ bé kia lại kiên định đến lạ thường. Cậu như bị thôi miên, lảo đảo bước theo cô qua cánh cửa nhỏ ngăn cách hai khu vườn.
Khi bước vào phòng khách lộng lẫy của nhà họ Diệp, Thẩm Mục Thần khựng lại. Cậu nhìn thấy bùn đất trên người mình đang làm bẩn tấm thảm trắng muốt đắt tiền. Cậu cảm thấy mình như một vết mực đen bẩn thỉu vấy lên một bức tranh hoàn mỹ. Cậu định quay đầu bỏ chạy thì một người phụ nữ sang trọng, dịu dàng bước tới. Đó là bà Diệp – mẹ của Diệp Tinh.
"Tinh Nhi! Con đi đâu mà ướt hết thế này? Còn cậu bé này là..." Bà Diệp hốt hoảng nhìn con gái, rồi nhìn sang đứa trẻ tội nghiệp bên cạnh.
Diệp Tinh chạy đến ôm lấy chân mẹ, nũng nịu: "Mẹ ơi, đây là anh hàng xóm mới. Anh ấy bị ngã, nhà anh ấy không có ai cả, mẹ giúp anh ấy được không?"
Bà Diệp nhìn vết thương và ánh mắt u uất của Thẩm Mục Thần, trái tim người mẹ thắt lại. Bà đã nghe nói về việc Thẩm gia đưa một đứa con riêng về nhưng lại đối xử không ra gì. Bà thở dài, ra lệnh cho người làm: "Dì Trương, mau lấy nước ấm và quần áo sạch cho cậu bé. Gọi bác sĩ tư nhân đến xem vết thương luôn nhé."
Thẩm Mục Thần bị đưa vào phòng tắm. Dòng nước ấm áp dội lên cơ thể khiến cậu cảm thấy xa lạ. Từ khi mẹ cậu qua đời, cậu đã quên mất cảm giác được chăm sóc là thế nào. Khi cậu bước ra, trên người là bộ quần áo rộng thùng thình của anh họ Diệp Tinh, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra ngũ quan sắc sảo nhưng lại có chút tái nhợt.
Diệp Tinh đang ngồi trên giường, đung đưa đôi chân nhỏ, trên tay là một chiếc khăn lông lớn. Cô nhìn thấy cậu, mắt sáng rực lên: "A Thần, lại đây!"
Cô kéo cậu ngồi xuống ghế, vụng về dùng khăn lau tóc cho cậu. "Từ nay về sau, nếu bọn họ không cho anh ăn cơm, anh cứ trèo tường sang đây. Em sẽ chia phần bánh ngọt của em cho anh."
Thẩm Mục Thần cúi đầu, bàn tay nắm chặt gấu áo. "Cô không sợ tôi sao? Mọi người nói tôi là đồ điên, là sao chổi."
Diệp Tinh dừng tay, cô vòng ra trước mặt cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu một cách nghiêm túc: "Anh không phải sao chổi. Anh là người tốt nhất thế giới. Sau này em sẽ là đôi tay của anh, là đôi mắt của anh. Ai bắt nạt anh, em sẽ đánh kẻ đó!"
Thẩm Mục Thần nhìn cô bé nhỏ nhắn đang cố tỏ ra mạnh mẽ, trong lòng bỗng chốc nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ. Cậu muốn giữ lấy ánh sáng này, muốn giấu cô đi cho riêng mình.
[Ting! Độ thiện cảm của Thẩm Mục Thần: 50%. Cấp độ: Đặc biệt quan trọng.]
Đêm đó, lần đầu tiên Thẩm Mục Thần không gặp ác mộng. Cậu nằm trong căn phòng khách ấm áp của nhà họ Diệp, trong mũi vẫn còn vương mùi hương hoa nhài trên người Diệp Tinh. Cậu thầm thề, nếu cô đã muốn bảo vệ cậu, vậy thì cậu sẽ dùng cả đời này để làm nô lệ cho cô cũng được.