Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Diệp Tinh đã thức dậy. Cô chạy ngay sang phòng khách nhưng thấy giường trống trơn. Thẩm Mục Thần đã rời đi từ sớm, chỉ để lại một mẩu giấy nhỏ với nét chữ nguệch ngoạc: "Cảm ơn."
Diệp Tinh biết, tính cách của Thẩm Mục Thần rất bướng bỉnh và tự trọng. Anh không muốn làm phiền cô quá lâu. Nhưng cô không bỏ cuộc. Kiếp này, cô có một kế hoạch lớn: Biến Thẩm Mục Thần thành người hạnh phúc nhất.
Buổi chiều, Diệp Tinh ngồi bên cây đàn đại dương cầm trong phòng nhạc. Những ngón tay nhỏ nhắn lướt trên phím đàn. Kiếp trước, cô là nghệ sĩ piano lừng danh, kỹ thuật đã ngấm vào máu thịt. Tiếng đàn vang lên, lúc trầm lúc bổng, như dòng suối nhỏ chảy qua khu rừng yên tĩnh.
Ở phía ngoài cửa sổ, một bóng đen nhỏ bé đứng lặng yên. Thẩm Mục Thần đứng đó, nghe tiếng đàn mà ngẩn ngơ. Cậu chưa bao giờ nghe thấy âm thanh nào hay đến thế. Nó khiến sự hung dữ và bạo lực trong lòng cậu dịu lại.
Diệp Tinh nhìn thấy cậu qua tấm gương phản chiếu, cô mỉm cười nhưng không dừng lại. Cô chơi bản "Ánh Trăng", giai điệu nhẹ nhàng như lời vỗ về. Sau khi kết thúc nốt nhạc cuối cùng, cô quay lại, vẫy tay: "A Thần, vào đây với em."
Thẩm Mục Thần do dự một lúc rồi trèo qua cửa sổ vào phòng. Cậu nhìn cây đàn sang trọng, không dám chạm vào.
"Anh muốn thử không?" Diệp Tinh nắm lấy tay cậu, đặt lên những phím đàn trắng muốt.
"Tôi không biết chơi. Tay tôi bẩn." Thẩm Mục Thần rụt tay lại.
"Không bẩn chút nào." Diệp Tinh kiên trì đặt tay cậu lại chỗ cũ. "Em dạy anh. Sau này em đàn, anh nghe. Hoặc là anh đàn, em múa. Chúng mình sẽ là cộng sự tốt nhất."
Trong ánh hoàng hôn, hai đứa trẻ ngồi bên cây đàn piano. Diệp Tinh kiên nhẫn chỉ cho cậu từng nốt nhạc. Thẩm Mục Thần học rất nhanh, trí thông minh của cậu khiến cô kinh ngạc.
Bỗng nhiên, từ bên ngoài vang lên tiếng la hét của quản gia nhà họ Thẩm: "Đồ con hoang kia đâu rồi? Mau ra đây lĩnh phạt! Dám bỏ trốn cả đêm hả?"
Sắc mặt Thẩm Mục Thần lập tức tái mét, đôi mắt lại hiện lên tia máu đỏ. Cậu đứng bật dậy, định lao ra ngoài thì Diệp Tinh ôm chặt lấy eo cậu từ phía sau.
"Đừng đi! A Thần, đừng dùng bạo lực." Diệp Tinh thì thầm. "Hãy tin em, em có cách."
Diệp Tinh chạy ra ban công, gọi to: "Bác quản gia Thẩm! Anh Mục Thần đang ở nhà cháu học đàn với cháu. Mẹ cháu đã xin phép bác Thẩm rồi ạ."
Quản gia nhà họ Thẩm sững sờ. Nhà họ Diệp là danh gia vọng tộc, địa vị cao hơn nhà họ Thẩm một bậc. Nếu bà Diệp đã nói vậy, ông ta không dám làm càn. Ông ta hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.
Thẩm Mục Thần nhìn Diệp Tinh, ánh mắt phức tạp: "Tại sao em lại giúp anh? Anh chỉ là kẻ bỏ đi..."
Diệp Tinh đứng dưới ánh trăng, tà váy trắng bay bay, cô trông giống như một nữ thần nhỏ tuổi. Cô tiến lại gần, hôn nhẹ lên trán cậu – một cái hôn thuần khiết của sự an ủi.
"A Thần, anh là báu vật của em. Hứa với em, sau này đừng bao giờ tự làm hại mình, cũng đừng để mình rơi vào bóng tối. Em sẽ luôn ở đây, ngay bên cạnh anh."
Thẩm Mục Thần sững người. Cái chạm nhẹ nhàng trên trán như đóng một con dấu lên linh hồn cậu. Cậu quỳ xuống một chân, đặt tay lên tim mình, bắt chước những hiệp sĩ trong sách truyện mà cô hay đọc.
"Được. Anh hứa với em. Đời này, mạng của anh là của em."
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Độ hắc hóa của nam chính giảm 5%. Tặng kèm kỹ năng: 'Thính giác thiên tài'.]
Diệp Tinh mỉm cười hạnh phúc. Cô biết, hành trình cứu rỗi chỉ mới bắt đầu, nhưng với tình yêu của cô và sự bảo vệ của hệ thống, cô nhất định sẽ viết lại một kết cục khác cho cả hai.